Tiếp nối của [Truyện dài] Điệp vụ X ( Chap 1 -> 8 )

Chương 9: Văn nghệ

Tôi và anh Ta trở lại hiện tại ngay sau đó, nhân vật Ta này quả thực không phải dạng vừa, nếu làm thân được với anh ta chắc là mình sẽ có rất nhiều trải nghiệm thú vị, biết đâu mình có thể làm được điều gì đó vĩ đại trước khi rời khỏi mái trường này. Mới chỉ thử quay về 3 ngày trước, cảnh vật không thực sự khác, tôi rất háo hức trước viễn cảnh mà anh Ta vạch ra, trở về thời điểm 2015, nơi những thế hệ cha chú của tôi đang ở thời điểm nhất quỷ nhì ma, không biết họ có giống mình không nhỉ ?
À quên kể với các bạn, sáng hôm nay tôi đã được nhận thẻ học sinh. Chiếc thẻ này chứa các dữ liệu từ họ tên, ngày tháng năm sinh, quê quán, điểm chác,… , với một cái ảnh to lù lù lấy từ hồ sơ nhập học nhìn rất dìm hàng trai đẹp. Đội cờ đỏ hay sao đỏ không tồn tại mà chúng tôi sử dụng thẻ này để check in vào trường bằng hệ thống quẹt từ thông minh, qua đó kiểm soát thời gian đi học sớm hay muộn, ngày nào nghỉ ngày nào không để phụ huynh dễ dàng kiểm soát. Lúc check in thẻ đồng thời camera sẽ nhận diện khuôn mặt và đối chiếu, xung quanh cái cổng trường là một đội ngũ camera đông đảo và rất hiện đại nên đừng ai nghĩ đến chuyện ăn gian.

Cả lớp kháo nhau về việc thằng Quang chuyển trường, về huyện học. Một tin tương đối chấn động đối với tôi, tôi không ưa gì nó nhưng việc nó chuyển trường cũng khiến tôi hụt hẫng. Nó học rất giỏi, phải thừa nhận là như vậy. Không lẽ nào nó chỉ vì mất chức lớp trưởng mà phải từ bỏ ngôi trường danh giá nhất tỉnh để về quê.

– Ê mày, thế vụ thằng Quang chuyển trường là thật à ? – tôi hỏi thằng T ngồi cạnh
– Ừ, tao nghe bọn nó đồn từ sáng giờ rồi.
– Mới đi học được vài ngày mà sao đi luôn vậy ?, cũng không thèm chào cả lớp lấy một câu ?
– Tao không biết nữa, nghe bảo gia đình nó có chuyện, mà sao mày đột nhiên quan tâm đến nó thế, hay là, a ha ha, không được đâu à nha, nỡm – thằng T làm vẻ ỏng ẹo chọc tôi
– Mày điên à, tao có gay cũng éo bao giờ thích thể loại như thằng đó

Sau khi học xong 5 tiết, tôi nhận thông báo từ Thu và qua lớp Văn để họp đội hát cho Offline, lớp Văn ở trường tôi là một lớp vô cùng đặc biệt, phần lớn các năm thì lớp này toàn 100% gái, hiếm lắm mới có lúc một thanh niên nam nào đó xuất hiện, và xuất hiện xong thì chả biết dùng từ ngữ nào để nói hết cái sự sướng của thằng đó nữa.
Tôi xuống tầng 1, men qua hành lang đến với cái thiên đường nữ nhi mà mình đang hình dung trong đầu. Thoáng thấy một cô bé đang ngồi đăm chiêu nhìn ra sân trường, nơi có đám học sinh lớp nào không rõ đang đá cầu. Không biết làm gì khác, tôi hỏi dò:
– Bạn gì đấy ơi, mình hỏi tí, tập hát làng P ở chỗ nào nhỉ ?
– Cậu là Tiến hả ?
– Ơ sao cậu biết ?
– Cả cái team hát có mỗi cậu là nam thôi, vào đi mọi người đang chờ kìa.

Tôi vào trong và thấy chị Loan cùng 2 cô gái nữa khá lạ mặt, vừa thấy tôi, chị Loan liến thoắng:
– Đây rồi, mọi người đợi em mãi, nhớ chị không ?
– Chị Loan hôm bữa đi với anh Ta đúng không ạ ?
– Trí nhớ tốt đấy, chị giới thiệu với em, đây là Nga, lớp Pháp, còn đây là Diệu Linh, lớp Anh, 2 bạn này giọng hát rất hay, cả 3 em họp xem nên hát bài gì nhé.

Nga có nét mặt khá quen, tôi không nhớ đã gặp từ khi nào, với mái tóc màu he dài đến cổ, cặp kính gọng đen khiến cho khuôn mặt cô bé đẹp một cách hiện đại. Trong khi đó Diệu Linh lại mang một nét đẹp trong sáng kiểu á đông, mái tóc dài đen tuyền xõa xuống, làn da trắng và ấn tượng nhất là hàm răng trắng và đều như bắp mỗi khi cậu ấy cười. Còn chị Loan như đã giới thiệu từ đầu, hơn chúng tôi 1 tuổi nhưng nhìn như một nấm lùn di động, nét mặt và giọng nói như con nít, rất đáng yêu.

– Tiến, cậu là con trai duy nhất, chọn bài đi
– Tớ ít nghe nhạc lắm gần đây có bài gì hot không ?
– Gần đây hử, có bài “ký ức của tôi” mới ra, tớ replay mãi – Nga nói với giọng tự hào
– Hay chơi nhạc xưa đi, cái thời cũ cũ ấy, hồi NSƯT Sơn Tùng còn để nghệ danh MTP mà ra toàn nhạc sôi động ý
– Có vụ đó à, tưởng ổng chỉ biết hát nhạc quê hương ?
– Giờ già rồi đổi phong cách chứ, gần 50 rồi nhảy nhót sao nổi nữa
– Kể cũng đúng
– Bố tớ kể hồi trước ổng hot lắm, đi đâu cũng nhắc đến tên, còn có vụ “Sờ cai ơi, sây âu zé” khuấy ảo thế giới ảo kìa

Cả lũ cười vang làm không khí đỡ phần căng thẳng, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được xếp chung với hai cô bé xinh đẹp, hi vọng thoát kiếp FA bừng lên trong tôi mãnh liệt.
– Tớ nghĩ mình chọn bài “Ký ức của tôi” đi, tớ thích ca từ của nó, kiểu cứ muốn quay ngược thời gian quay trở về còn bé ấy – Nga bảo vệ quan điểm
– Bật lên tớ nghe thử xem

Nga dùng lệnh từ giọng nói, chiếc điện thoại bắt đầu bật những giai điệu đầu tiên, tôi chăm chú lắng nghe và cảm nhận.

“Tôi như được bay theo thời gian
Về với những không gian tuổi thơ trong lành
Để nghe dòng sông hát vu vơ mỗi chiều
Để nghe hàng tre nghiêng mình theo con diều bay.

Để tôi được tung tăng đùa vui dưới khoảng sân
Từng trưa mải chơi quên luôn giấc ngủ dài
Để được khóc khi không chịu ngoan no đòn
Để nghe bà ru với từng câu chuyện cổ tích”

Thời gian trôi nhanh thật, tôi bị cuốn vào giai điệu nhẹ nhàng lúc nào không hay, Hồi bé tôi cũng được về quê, thả diều, cũng từng trốn bố mẹ ngủ trưa để đi chơi. Thời đại này nông thôn sử dụng máy móc nhiều hơn nhưng những cánh đồng vẫn thực sự là thiên đường. Tôi nhớ bà nội lắm, bà mất khi tôi mới lớp 6, tôi vẫn nhớ lúc tầm 4 5 tuổi đã ý thức được một chút. Khi tôi đi ngủ bà tôi vẫn thường kể những câu chuyện cổ tích cho tôi nghe, dù hồi đó tôi không để tâm đến câu chuyện của bà, tôi chỉ biết đến những con robot đáng yêu xung quanh. Giá mà tôi được gặp lại bà và lắng nghe những câu chuyện đó thì hay biết bao.

– Cậu nghĩ gì mà đơ người ra thế, hết bài lâu rồi kìa? – Diệu Linh thắc mắc
– Sorry, nghe bài này dễ bị cuốn quá, ổn đấy
– Thế chốt bài này nhé ! – Nga hãnh diện đề nghị
– OK được, các cậu chia đoạn chia câu đi
– Rồi, tớ và cậu sẽ hát lời một, lời 2 cậu với Nga, tớ hát bè, thế này… – Diệu Linh nêu ý tưởng.

Buổi tập văn nghệ đầu tiên kết thúc suôn sẻ, tôi làm quen được với 2 người bạn mới xinh xắn, biết thêm một bài hát để cho vào list. Ký ức của tôi ơi. À mà, đúng rồi, cái máy của anh Ta, mình có thể trở lại quá khứ mà, tuyệt thật.

Chương 10: Người bí ẩn

Hết tuần đó tôi vẫn đều đặn mời các thanh niên Hưng Mỡ và Tuấn đi ăn sữa chua cống đều đều, dù hơi tốn nhưng tôi nghĩ đây chưa phải là thời điểm thích hợp để cho bọn nó biết về cái máy thời gian. Một phần cũng vì tôi muốn hơn bọn nó, hehe.
Sáng thứ 2, tôi lại nhận tin động trời mới, cả lớp tôi, à không, cả trường kháo nhau về vụ thằng Tuấn và cái Thu yêu nhau. Nhanh vật vã, mới chỉ một tuần, vâng một tuần các bạn ạ. Cái Thu là hoa khôi của lớp, được rất nhiều anh khóa trên cũng như cùng khóa để ý, còn thằng Tuấn thì lầm lì ít nói, suốt thời gian này tôi chưa thấy bọn nó đi cùng với nhau ở trường bao giờ. Đùng phát bọn nó thành một đôi khiến người người nhà nhà sửng sốt.
– Thu, chuyện cậu với thằng Tuấn là thật hả ? – Tôi gửi tin nhắn fb cho Thu
– Cậu hỏi làm gì vậy ?
– Để biết thôi, nó là bạn thân tớ mà, cậu thì cũng… hơi hơi thân
– Tớ thấy ở Tuấn có rất nhiều điều thú vị ẩn trong cái vẻ ngoài lạnh lùng
– Cậu thích nó từ bao giờ ?
– Từ cách đây 1 năm
– Hồi đó Tuấn học cùng trường với tớ, cậu trường khác mà, sao 2 đứa biết nhau hay vậy ?
– Tuấn từng cứu tớ sau một lần đi biển, lúc đó tớ chưa kịp cảm ơn thì cậu ấy đã chạy đi rồi, nhưng tớ vẫn nhớ cái nét mặt ấy, giờ gặp lại, thì ra đó là Tuấn
– Cậu suýt chết đuối à
– Ừ, chuyện dài lắm, đúng là trái đất tròn cậu nhỉ
– Ừ, hì , chúc mừng cậu nhé

Tôi không biết tâm trạng mình đang mừng cho thằng bạn hay không nữa, trái tim tôi có một chút gì đó không thực sự vui, hay là mình thích cái Thu ? Chắc không đâu, con người ai chả trải qua một vài giây phút say nắng nhỉ.

Tôi nhận tin nhắn mới từ anh Ta, một tin nhắn khá gấp hẹn gặp ở cái bể nước vào trưa hôm sau, lần này chắc lại được phiêu lưu tiếp rồi nên tôi rất háo hức, mong là mình sẽ được hướng dẫn kỹ để có thể sử dụng cỗ máy này một mình, lúc đó tôi sẽ trở lại thăm bà, và xem mình hồi bé đẹp trai như nào, haha.

Hết tiết 5, chờ mọi người về gần hết, tôi cùng anh Ta trở lại chỗ quen thuộc, lần này mặt anh Ta có vẻ nghiêm trọng hơn, nhìn thấy tôi, anh ấy hỏi một cách sốt sắng:
– Em có cho ai biết về cái lỗ hổng này không ?
– Tất nhiên là không? Em từng cá với lũ bạn là có lỗ hổng, sau đó em thua nhưng em vẫn bao bọn nó đi ăn sữa chua vì không muốn tiết lộ mà, có biến gì hả anh ?
– Chú nhìn vào đây

Anh Ta đưa đồng hồ lên trước mắt tôi, chọn phần history, chỉ vào các dấu xanh và đỏ, rồi nói:
– Đây là lịch sử các lần sử dụng lỗ hổng để trở về quá khứ và quay lại hiện tại, trước khi gặp chú anh đã quan sát được một người đã trở về năm 2015 vài lần.
– Màu xanh và đỏ này là sao anh ?
– Nếu một người quay về quá khứ thì một chấm đỏ với số năm sẽ hiện lên, anh zoom cho chú xem – (Tay kia của anh Ta đưa lên màn hình chụm vào rồi xoa ra để zoom vào chấm đỏ ) – Lúc này thì hệ thống sẽ ghi nhận giờ phút của quá khứ người đó quay về và giờ phút bắt đầu đi trong hiện tại, tất nhiên cả ngày tháng cụ thể. Khi người đó quay trở về hiện tại thì chấm này sẽ chuyển sang màu xanh.
– Cái người trước đây anh theo dõi rất thường xuyên về mốc thời gian này của năm 2015 để làm gì không rõ, hầu hết hắn ta quay trở lại, nhưng vào thời điểm không cố định, có khi nó về vài ba ngày, vài tuần mới quay lại, nên anh chưa thể nắm bắt được nó là thằng nào và có ý đồ gì. Nhưng gần đây đã xuất hiện một người mới.
– Ý anh là cái chấm đỏ này – Tôi chỉ vào cái chấm đỏ duy nhất trên màn hình
– Đúng vậy, thằng kia đã về hiện tại, nhưng lại có một thằng mới, cũng đến năm 2015 và đến giờ đã gần 1 tuần nhưng nó chưa quay lại.
– Sao anh biết đó là 2 người khác nhau
– Dù không nhận diện được khuôn mặt nhưng hệ thống luôn check ADN và sinh ra mã hiệu cho mỗi người, mã của 2 thằng khác nhau.
– Việc này có nguy hiểm gì không anh ?
– Vô cùng nguy hiểm, nếu cái máy này bị sử dụng sai mục đích, rất nhiều hậu quả có thể xảy ra, và lớn nhất là nhân loại có thể sẽ diệt vong.
– Sặc, cơ mà hiện tại năm 2040 rồi mọi thứ vẫn bình thường, nghĩa là những sự kiện năm 2015 đã giải quyết êm đẹp rồi mà nhỉ ?
– Trên lý thuyết là vậy, nhưng vẫn có thể bị phá hỏng bởi “dị biến thời gian”
– Nghĩa là có người đang muốn phá hoại điều gì đó ?
– Nó muốn phá hoại Offline k44, và nếu nó phá thành công, thì sẽ không có Offline chào khóa 69 như hiện tại nữa ?
– Tại sao nó lại làm thế, chỉ là một chương trình thôi mà ?
– Nó muốn phá hỏng từ gốc, năm 2015 trường mình đổi hiệu trưởng, nó muốn gây ấn tượng cho thầy hiệu trưởng rằng chương trình này cực kỳ nguy hiểm và cần bị cấm mãi về sau, có thể nó rất ghét chương trình vì một lý do nào đó, không muốn đứa khác nổi chẳng hạn.
– Sao anh biết điều này?
– Anh đã thử đến ngày 5/9 năm 2015, 2016, 2017, ngày tổ chức Offline thường niên của trường mình, và cái máy không hoạt động, các ngày khác vẫn vô tư, anh đoán là nó đang cố gắng phá hoại chương trình, vì dị biến thời gian “có thể” xảy ra, nên những ngày đó bị thiếu chắc chắn, lịch sử bị xáo trộn, và nó cần giải quyết triệt để thì mình mới có thể đến ngày đó được.
– Nhưng giả sử chương trình bị không tổ chức nữa thì có gì nguy hiểm đến loài người mà anh nói nghiêm trọng quá vậy ?
– Offline là lúc rất nhiều học sinh làm quen nhau, biết đến nhau, và cả yêu nhau nữa, có rất nhiều mối tình xảy ra, họ một số đã là vợ chồng, sinh con đẻ cái, nếu Offline biến mất, rất nhiều dị biến thời gian xảy ra. Và cá nhân anh, anh sẽ không thể gặp được Loan, khi bọn anh cùng ở BTC.
– Vậy là cũng vì gái gú cả, haha
– Một phần thôi.
– Giờ mình phải làm gì đây anh ?
– Trở về 2015, lúc đang chuẩn bị làm Off, bảo đảm chương trình Offline k44 thành công, tìm cho ra thành phần phá hoại, tống cổ nó về hiện tại.
– OK em hiểu rồi, mình đi luôn bây giờ hả anh ?
– Không, mình phải chuẩn bị kỹ hơn về trang bị, em về nhà mua một số thứ em nghĩ là cần dùng mà năm 2015 không có, ngoài ra mình cần thêm một số đứa nữa hỗ trợ, đáng tin cậy.
– Em có 2 thằng bạn, bọn nó chơi với em từ cấp 2, max đáng tin
– Bọn nó có chắc là hữu ích không ?
– Một thằng hay đùa cợt nhưng giỏi ăn nói, một thằng học giỏi, đọc nhiều sách khoa học và am tường khá nhiều thứ phức tạp, em nghĩ ổn đấy.
– OK mai chú cho anh gặp bọn nó, hôm nay chưa chiến được
– Em hiểu rồi ạ

11188437_682528361892490_9035421535044729181_n

Chương 11: Sẵn sàng

Chiều hôm đó tôi triệu tập 2 thằng bạn thân, bọn tôi gặp nhau ở nhà Tuấn để bảo đảm tuyệt, Tôi đã sẵn sàng cho những cú shock chắc chắn hiện lên khuôn mặt của Hưng Mỡ cũng như Tuấn
– Này mày đừng chơi lầy vậy chứ, đến giờ vẫn còn bảo vệ cái luồng sáng không có thực của mày nữa à ? – Hưng Mỡ lên tiếng
– Nó có thực, con ma tao gặp trong bể hôm đó thực chất là anh Ta
– Thế nếu nó có thực thì sao, định đòi lại tiền sữa chua hả ?
– Nó là cửa vào của một cỗ máy thời gian mà anh Ta đã chế tạo, mình có thể trở về …
– Im đi mày hư cấu hơi nhiều rồi đó ! – Thằng Hưng mạnh mẽ ngắt lời tôi
– Mày chưa tin tao hả ?
– Tao chỉ tin vào mắt mình, không tin vào hư cấu, cái gì mà trở về, cái gì mà quá khứ
– Tao đã nói hết câu đâu mà mày nhảy vào mồm tao được ghê vậy ?, sao mày biết là tao định nói quá khứ ?
– Cỗ máy thời gian chả về quá khứ thì làm gì ? Hư cấu hơn cả Chaien
– Thế mày có nhớ hôm nhập học không ? Tao đã lên nhận lớp, còn mày thì vẫn ở dưới sân ấy ?
– Thì sao ?
– Lớp tao cực kỳ khuất tầm nhìn, nhưng tao vẫn biết mày ở lại để nói chuyện với gái đúng không ?, con bé tóc đen dài đeo kính nào đó ?, tao thấy mày sao khi cùng anh Ta trở về ngày hôm đó ?
– Thằng khác nói cho mày thì sao ?
– Hôm đó tao đã về quá khứ, họp lớp và vote lại cho cái Thu làm lớp trưởng, còn tao được làm lớp phó, còn chính tao ở quá khứ thì không biết gì, đó là lý do của mấy sự lạ của này hôm sau.
– Nghe cũng có lý đấy – Thằng Tuấn sau một hồi trầm ngâm đã bắt đầu lên tiếng
– Thế giờ mày muốn bọn tao làm gì? – Hưng mỡ nói
– Hiện tại đã có đứa phát hiện ra cỗ máy thời gian và quay trở về quá khứ phá Offline k44 năm 2015, nếu Offline đó bị phá thì mọi chương trình Offline về sau đều không còn.
– Nếu vậy thì sao ?
– Lịch sử sẽ bị thay đổi, có thể gây ra dị biến thời gian, có thể 1 trong số chúng ta sẽ biến mất vì bố mẹ cả 2 không thể gặp nhau.
– Nghĩa là bọn mình cứu cả thế giới hả, vụ này hay à nha – Tuấn hào hứng
– Cũng có thể, ngày mai tao và bọn mày sẽ cùng đi gặp anh Ta và bàn kế hoạch cụ thể, bây giờ bọn mày chuẩn bị một vài món đồ mà mày nghĩ là hữu ích cho chuyến đi, có thể mình sẽ phải nghỉ học một vài ngày nếu hôm nào đó mình trở về chậm hơn 2h chiều đấy.
– Cũng không sao, đầu năm học hành cũng toàn mấy cái vớ vẩn thôi mà, cái gì khó tao phụ đạo cho – thằng Tuấn lên mặt.

Tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì mình nên đem trở về quá khứ, vào thời đó thì xác định điện thoại của chúng tôi sẽ không thể sử dụng được vì khác băng tần sóng, số điện thoại cũng có thể khác, cũng không chắc là đã tồn tại Li-fi như hiện tại hay vẫn đang sử dụng mạng qua sóng Wi-fi lạc hậu. Vụ này khá gay go. Đảo mắt ngắm nhìn trong phòng thằng Tuấn, tôi thấy trong tủ kính có một con hồng hạc rất đẹp bằng giấy óng ánh.
– Tuấn, chim của mày đẹp nhỉ ?
– Nỡm ạ, mày quan tâm đến chim tao từ bao giờ vậy ?
– Không, ý tao là con chim trong tủ kính nhà mày kìa. – tôi chỉ vào tủ kính
– À, phòng này trước kia là của mẹ tao, nghe mẹ tao kể là được một người rất đặc biệt gấp tặng, tao đòi vứt đi lâu rồi nhưng mẹ tao không chịu.
– Xem ra mẹ mày cũng hot girl ghê ta
– Chuyện, thế nên tao mới đẹp trai thế này chứ – thằng Tuấn vênh mặt lên
– Thôi anh em ra siêu thị mua đồ nào, thẻ còn tiền hết chứ ?
– Nhà tao chả có gì ngoài tiền, đi luôn cho nóng – Hưng Mỡ có vẻ như đã bắt đầu tin tôi.

Tiền mặt bây giờ hầu như chỉ sử dụng trong các cửa hàng nhỏ, mọi thứ đều được thanh toán bằng một thao tác chạm thẻ tín dụng vào mặt phẳng trên bàn thanh toán, số tiền cần trả sẽ tự động được trừ. Mỗi người chúng tôi chia nhau ra để chọn các món cần thiết cho cuộc phiêu lưu trở về quá khứ.
3 lọ ô-xi nén đủ dùng trong 5 phút, túi bảo quản thức ăn giúp giữ thức ăn được một tuần không cần đến tủ lạnh, một tập giấy ghi âm nhiều màu có thể ghi âm một câu nói trong vòng 10s và phát lại khi cần chỉ với thao tác ngâm nó vào nước. Đó là những gì tôi chuẩn bị.
Hưng mỡ sẵn sàng với bộ quần áo tự khô mà nó có sẵn, máy nghe lén từ khoảng cách hơn 100m siêu nhỏ chỉ với 1 đầu thu và 1 dầu phát gắn vào tai, một đôi giày đàn hồi giúp tăng tốc độ chạy lên gấp đôi.
Tuấn đem theo duy nhất một cái kéo, nó có độ sắc bén vượt trội, công nghệ 2040 mới nhất, cắt phăng một khúc gỗ cực kỳ nhẹ nhàng.
Việc tiếp theo của chúng tôi là đi mua vàng, vì tôi không chắc là ở năm 2015 có còn sử dụng đồng tiền hiện tại hay không, mua sẵn vàng rồi về đổi sau, dù sao tiền mặt của chúng tôi cũng không có nhiều.

Chia tay lũ bạn, tôi về nhà và cực kỳ háo hức cho ngày mai, tiết mục hát cũng khá ổn rồi, liệu 2 người bí ẩn đó là ai nhỉ. Đột nhiên tin nhắn fb hiện lên, anh Ta:
– Chú đã hẹn 2 thằng kia mai gặp anh chưa ?
– Rồi anh ạ, bọn nó tin em rồi
– Thế chuẩn bị được gì chưa?
– Một số món thôi, anh đã thử về 2015 bao giờ chưa, có lời khuyên gì không anh ?
– Trừ ngày 5/9/2015 ra thì các ngày khác vẫn về bình thường, anh cũng có về vài lần trong thời gian chuẩn bị off k44, đại khái là điện thoại chú sẽ không dùng được, tiền hồi đó chưa trượt giá nhiều như bây giờ nên chỉ tốn 5k là chú có cốc sữa chua cống rồi, mà chắc chú không biết mặt mũi tờ 5k như nào đâu vì nó hết sản xuất từ 2030, thời nay 50k mới được một cốc mà vẫn thấy rẻ.
– May mà em tính trước nên cả lũ đi mua vàng để về đổi tiền.
– Anh đã làm quen được với trưởng và phó BTC của Off k44, họ sẽ cho mình trú nhờ một thời gian nếu cần, vì đã tin anh đến từ tương lai, ngày mai họ sẽ đón mình ở bể nước.
– Có người ở quá khứ giúp thì tốt quá rồi, có lưu ý gì không anh ?
– Đúng 1h50 trưa tất cả dù đang làm gì ở đâu tập trung hết về bể nước để chuẩn bị ra về, do các sóng điện thoại và Li-fi không có để liên lạc, đứa nào về muộn thì chấp nhận nghỉ học ngày hôm sau. Còn nữa, tuyệt đối không được yêu người quá khứ, đây là điều tối kỵ.
– Em hiểu rồi ạ, thôi anh ngủ đi giữ sức mai lên đường.
– OK, chúc chú ngủ ngon, oyasumi

kohiem4

Chương 12: 2015

Vậy là ngày mong chờ nhất cũng đã đến, cả 5 tiết học tôi chỉ mong trôi qua thật nhanh để bắt đầu cuộc phiêu lưu. Không biết Hưng Mỡ và Tuấn có cảm xúc như tôi không nữa, cái cảm giác mình sắp được là người đặc biệt, gánh vác một sứ mệnh quan trọng mới tuyệt làm sao.
Trống trường vừa điểm, 3 thằng tôi chạy ùa một mạch đến bể nước thời gian, anh Ta cũng xuất hiện không lâu sau đó.
– Tất cả chuẩn bị kỹ hết chưa ?
– Em chưa ăn trưa anh ơi ? – Hưng Mỡ xoa bụng
– Lát về quá khứ ăn cho rẻ, 2015 chưa trượt giá – Tôi góp ý
– Mọe, lại còn đổi tiền này nọ nữa mới có bữa ăn, thế này chắc tôi đói mà chết quá các ông ơi.
– Anh đã dặn 2 ông bạn ở 2015 chờ sẵn ở bể nước rồi, trưa nay mình sẽ đến nhà trưởng BTC Offline k44, tên Huy, để ăn cơm, yên tâm khỏi lo đói. – Anh Ta trấn an
– Mấy ông đó mà cũng tin cái vụ xuyên không này hả anh ?
– Đưa cái điện thoại ra show tí là mấy ổng mê tít mù, lại chả tin, rồi, tất cả đưa đồng hồ ra đây.

Toàn bộ smartwatch của chúng tôi được anh Ta cài đặt phần mềm để có thể tự thao tác đi về quá khứ, bây giờ thì bọn tôi có thể khởi động cái máy một mình mà không cần đến sự trợ giúp của anh ấy.
– Đù, thằng Hưng mua đồng hồ mới mà không khao anh em nha – Tôi để ý ngay cái đồng hồ nó mới cứng, nhà thằng này rất giàu nên thay đồ công nghệ như thay áo.
– Hê hê, Cái này tao mua mới mua hôm qua, ra mắt tuần trước mà hôm qua tao mới mua đã là một sự thất vọng lớn rồi. – Hưng mỡ huênh hoang
– Đù, phiên bản này có gì đặc biệt không mày ? – Tôi hỏi
– Camera tốt hơn, chip mới hơn cái của bọn mày 1 tẹo, à có khả năng chiếu laser được khoảng cách cực xa, cái này dùng tốt khi mất liên lạc, bọn mày có thể tìm ra tao ở đâu bằng luồng sáng laser.
– Ngon đấy, đậu má thằng khốn nạn luôn đi trước anh em một bước
– Hề hề, nhà tao chả có gì ngoài tiền – Hưng mỡ lại bắt đầu vênh lên

Anh Ta chọn thời điểm là chính ngày hôm nay của năm 2015, thời điểm Offline k44 đang được chuẩn bị một cách khá dồn dập, tất cả chúng tôi – trừ anh Ta – nín thở chờ nguồn sáng bắt đầu tỏa nhiệt, hút thật mạnh 4 người bọn rôi và thả ra, ở lại vị trí cũ.
Mon men ra thành bể, đón những ánh sáng của cách đây 25 năm, lần lượt anh Ta, tôi, Hưng mỡ, Tuấn rời khỏi bể dưới sự giúp đỡ của 2 người trạc tuổi chúng tôi.
– 2 ông chờ tôi lâu chưa ? – anh Ta lên tiếng
– Cũng mới một lúc, các bạn kia là … ? – một anh hơi mập và lùn hỏi ?
– À đây là mấy đứa em của tôi, vụ này khá căng nên cần bọn nhỏ giúp sức.
– Cũng đến từ 2040 luôn hử ?
– Ừ, à giới thiệu với mấy đứa, đây là anh Lê Huy, trưởng BTC Offline k44, nhìn lùn lùn thế này thôi chứ thực ra anh này không cao đâu. Còn thanh niên đeo kính trầm tư đeo cái máy ảnh làm màu kia là Dũng, phó BTC Offline k44. – anh Ta hài hước giới thiệu
– Em là Tiến, lớp chuyên tin k69 – tôi mạnh dạn lên tiếng
– Còn em là Hưng, mọi người hay gọi em là Hưng Mỡ, em chuyên Pháp
– Em là Tuấn, mọi người hay gọi em là Tuấn, Lê Gia Tuấn
– Không lẽ mày tên Tuấn mọi người gọi mày là Tiến chắc, lắm trò – tôi đùa
– Trưa nay tất cả về nhà anh ăn cơm nhé, bố mẹ anh đi làm hết rồi nên anh em mình mua sẵn bún chả về chỉ việc ăn và chém gió thôi. – anh Huy nhiệt tình nói

Chúng tôi bắt đầu đi ra khỏi cổng trường, sân bóng cạnh bể nước không còn là sân cỏ nhân tạo nữa mà là một cái sân đầy cát lồi lõm, cạnh bên là chỗ được lát gạch và kẻ vôi cho bóng rổ và bóng chuyền. Màu sơn của tường cũng có tí khác hiện tại, nó vàng hơn và có vẻ như vừa mới được sơn ít năm trước. Cây cối nhiều hơn và thực sự nó rất đẹp, quá khứ thật tuyệt vời.
– Thầy hiệu trưởng đấy
Anh Huy chỉ vào một người có khuôn mặt hiền từ, tầm ngoài 60 tuổi, đang đứng trò chuyện cùng một giáo viên khác, trông thầy có vẻ gì đấy rất gần gũi, trìu mến.
– Đây là chương trình Offline cuối mà thầy M còn làm hiệu trưởng, hết năm 2015 thầy sẽ nghỉ hưu và một thầy hiệu phó sẽ lên thay – anh Huy nói tiếp
– Thầy T đúng không ạ ? – thằng Hưng nhanh nhảu
– Đúng rồi, thầy T vẫn đang là hiệu trưởng năm 2040 chứ ?
– Không anh ạ, thầy T nghỉ hưu trước khi khóa em vào trường vài năm, em nghe chị em bảo thế.

Tôi để ý nhà xe của trường, không có các hệ thống khóa hiện đại như hiện nay, sự khác biệt lớn nhất mà tôi thấy là tỉ lệ xe đạp và xe đạp điện là khá cân bằng, trong khi 2040 thì xe đạp đã gần như hoàn toàn biến mất trong bãi giữ xe trường tôi.

Hành quân ra quán sữa chua cống, bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao cái quán này lại gọi là cống. Vì ngay bên cạnh quán có một cái cống rất to, nước đục ngầu và đen kịt, rất may ở thế hệ chúng tôi thì nó đã được san lấp, nhưng cái tên vẫn còn đó.
Mọi người chọn cho mình cái ghế và vị trí thích hợp, gọi vài cốc sữa chua, bắt đầu nói qua về kế hoạch trưa nay, anh Dũng mở đầu:
– Cách đây vài hôm thì kế hoạch tổ chức chương trình đã được thông qua, chương trình sẽ kéo dài từ chiều cho đến 9h tối, nhưng hôm qua anh mới biết tin là nhà trường đã quyết định chỉ cho phép làm đến 7h tối, sau giờ đó sẽ cắt điện, chắc chắn tên phá hoại đã hành động và bơm đểu rồi.
– Sụt hẳn 2 tiếng, nếu muốn bảo toàn chương trình thì sẽ phải lùi lịch bắt đầu xuống 2 tiếng, lúc đó là buổi trưa, rất nắng, nhảy flashmob vào giờ đó sẽ rất mệt, chưa kể còn phải diễn lại nhiều lần cho flow motion quay clip nữa – anh Huy tiếp lời
– Flow motion là gì hả anh ? – tôi thắc mắc
– Đây là nhóm bên anh thuê để dựng phim toàn chương trình, tốn kha khá đấy.
– Hiện tại bọn chúng có 2 người, mình đông hơn, nhưng vì chúng đã biết cách vận hành cái máy nên phá chương trình chưa chắc đã là mục tiêu chính của nó – anh Ta nói
– À mà anh nghĩ chỗ này không an toàn để nói về chuyện này, mình bắt taxi qua nhà anh Huy luôn đi – anh Ta tiếp tục

Bữa cống và bữa trưa hôm đó anh Huy trả tiền, bọn tôi tính toán tỉ giá và đổi ra một số tiền kha khá để dùng trong năm 2015, cũng qua anh Huy luôn, đỡ ra ngân hàng.

Giờ tôi mới để ý, Hưng Mỡ và anh Lê Huy rất giống nhau, từ điệu bộ, chiều cao, cho đến cách ăn nói, à cả nhà rất giàu nữa. Nếu không phải vì nhà anh Huy ở địa điểm khác với nhà Hưng Mỡ ở hiện tại thì tôi vẫn nghĩ 2 người này là 2 bố con, có thể lắm chứ, cách nhau 25 năm điều gì là không thể xảy ra đâu.

 

Đọc 4 chương tiếp theo tại:

[Truyện dài] Điệp vụ X ( Chap 13 -> 16 )

Bình luận

Bình luận Facebook

Bài viết liên quan
Filter by
Post Page
Truyện Vui Truyện vui Vozer Truyện ngắn hay
Sort by