Tiếp nối của

[Truyện dài] Điệp vụ X ( Chap 9 -> 12 )

Chương 13: Cảm nắng

Hôm đó tôi đã được anh Lê Huy và anh Dũng nói qua về kế hoạch tổ chức chương trình, mọi thứ khá ổn trừ việc thời gian diễn ra vào buổi trưa khá nắng và khó để kêu gọi các học sinh mới – năm đó là khóa 44 chịu đội nắng để tham gia nhảy flashmob.
– Rõ ràng nhà trường đã đồng ý cho chương trình kéo dài đến 9h tối như năm ngoái, không hiểu sao bỗng nhiên thay đổi quyết định – anh Dũng lên tiếng
– Vấn đề là thay đổi thời gian như này thì lợi cho ai ? – anh Ta hỏi
– Phá off năm nay có thể khiến Off các năm sau không được tổ chức nữa, hay là đứa không hào hứng gì với Off, ghét chương trình này ở 2040 muốn phá ta?
– Chỉ vì lý do vớ vẩn này mà nhảy hẳn về quá khứ rồi làm bao chuyện mất thời gian thế này thì thằng đó cũng hơi điên, em mà là nó em mua vé xổ số hoặc cá độ bóng đá, lấy tiền cho chính mình ở quá khứ cho nhanh ! – Tôi nói
– Có thể mục tiêu nó khác, off bị thay đổi là ngoài ý muốn của nó và chỉ là hệ quả tất yếu, tóm lại là nó vô ý khiến dị biến xảy ra. – anh Ta lên tiếng
– Em nghĩ là chiều nay mình lên trường xem các k44 tập flashmob để thám thính tình hình, anh Huy sẽ lên gặp BGH để hỏi về vụ này xem sao. – Tuấn nói
– Còn em chắc là sẽ đi shopping 1 chuyến, đợt này em đem về quá khứ khá nhiều vàng, mua 1 số đồ cổ sưu tầm chơi, em sẽ có mặt ở chỗ tập trung trước 4h chiều. – Hưng Mỡ nói với giọng hào hứng
– Nãy giờ mày chả đưa ra được ý kiến nào, lại đòi đi chơi, hơi quá rồi đấy – Tôi bực mình gắt
– Cả một lũ lạ mặt kéo đến trường không hay đâu, cũng cần có người đứng xa support chứ. – Hưng mỡ đáp
– OK anh có nhiệm vụ cho chú đây, chú đi đâu thì đi, mua 4 cái điện thoại có thể sử dụng 3G và 3 cái sim rác để 4 đứa mình dùng. – anh Ta nói
– 3g là gì anh ? sim rác là cái gì ? – thằng Hưng hỏi
– Thời 2015 mạng Li-fi chưa phủ sóng mọi nơi, người dân muốn vào mạng thì cần sử dụng sóng 3G, 1 số điện thoai hỗ trợ cái này, 1 số không. Sim là cái sinh ra số điện thoại, nơi chú trả tiền phí sử dụng hàng tháng. Sim rác là sim dùng tạm thời, có thể dùng cái 3G đó.
– Thôi chiều anh sẽ dẫn chú đi, mua cho mỗi đứa một cái iphone cho tiện, mọi người cứ lên trường đi, anh lên sau . – anh Dũng nói
– iphone ? – tôi, Tuấn, Hưng Mỡ ngơ ngác hỏi
– Thương hiệu điện thoại nổi nhất bây giờ, nghe gọi nhắn tin 3G đủ cả, mọi người chú ý thời gian đấy, nếu muộn thì cứ ngủ lại nhà Lê Huy – anh Dũng nói tiếp
– OK mọi người ngủ tí đi, 2h lên trường.
– OK

Trưa hôm đó tôi nằm không trằn trọc với nhiều suy nghĩ, cá nhân tôi vẫn chưa rõ người bí ẩn kia tại sao lại bỏ quá nhiều công sức chỉ để phá một event nhỏ, liệu hắn có mục tiêu thật sự là gì ? Và mình nên tranh thủ lam gì khi đang ở quá khứ ? Haiza, chiều nay đáng mong chờ đây.

Đúng 2h tất cả chúng tôi lên đường. Anh Dũng lên xe máy, phương tiện di chuyển chính của năm 2015, đưa Hưng mỡ đi chơi và mua sắm. Anh Lê Huy chở tôi trên một chiếc xe ga to đùng còn anh Ta cũng lái một chiếc xe máy khác mượn của bố anh Huy để chở Tuấn đến trường. Chúng tôi hẹn nhau ở bể nước lúc 3h45, nghĩa là trước giờ đóng cửa ánh sáng 15 phút.

Trường tôi đang rạo rực với sự kiện này, khắp nơi là poster sự kiện đỏ chót, hình cái Loa cùng chữ Offline K44 to đùng. Các học sinh khóa mới được chia ra theo từng nhóm lớp, tập nhảy ở từng khu vực khác nhau trong trường, với 1 đội ngũ mà theo anh Huy bảo thì gọi là OGL ( Orientation Group Leader ), những người định hướng, là các anh chị khóa trên. Họ đã tập nhảy các bài nhảy đơn giản đó trước và đang hướng dẫn lại cho khóa dưới. Chúng tôi chia nhau ra để hóng tình hình. Tôi đi qua từng rừng tay chân đang múa đều, từng khuôn mặt hồ hởi. Ban C khóa 44 nhiều nữ xinh quá, tôi lượn mãi ở khu vực tập của các lớp chuyên văn sử địa pháp anh nga. Đột nhiên một cánh tay đang mải múa va vào mắt làm tôi choáng váng.
– Ơ em xin lỗi – Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, của một cô gái
– Không sao, không sao, cậu tập tiếp đi, tớ cũng lớp 10 – Tôi trả lời

Trước mặt tôi là một cô gái có làn da trắng, đôi môi chúm chím một nụ cười dễ thương, cặp kính đen làm tôn thêm nét đáng yêu của đôi mắt. Thôi xong rồi, sét đánh rồi.
– Không sao gì mà không sao, mắt cậu bị xước rồi này, để tở xem cho – cô bé rời khỏi hàng, lại chỗ tôi và nhìn chằm chằm vào vết thương
– Thực ra thì, cũng có chút chút, á đau – Tôi nói vậy để níu thêm thời gian nói chuyện với cô bé, nó không đau tí nào, hehee
– Đi, qua chỗ gốc cây kia ngồi tớ xem cho nào
– Không sao mà

Bọn tôi tiến đến chỗ gốc cây, ngồi xuống và nhìn những động tác đều nhau đang tiếp diễn trên sân trường.
– Thôi chỉ xước nhẹ thôi mà, cậu cứ tập tiếp đi. – Tôi trấn an
– Tớ thấy áy náy lắm, hay lát về tớ mua tặng cậu 1 chai C2 nhé, coi như đền bù, hì
– C2 là gì vậy ?
– À, trà xanh đóng chai, cậu chưa uống bao giờ à ?
– À à, tớ uống rồi mà quên, thôi không cần đâu, 4h tớ phải về đi học rồi
– Cậu học lớp nào vậy, mình học chuyên Nga, tên Trang
– Tớ, tớ… – tôi khá lúng túng vì không biết phải trả lời thế nào để tránh bị lộ
– Sao cậu không tập mà lại đi linh tinh vậy ?
– À, à đúng rồi, tớ học trường khác, tớ học trường Huỳnh Thúc Kháng gần đây
– “A đúng rồi” là sao ? sao cậu lại nói vậy?
– À không có gì, anh trai tớ làm BTC nên dẫn tớ sang xem thôi, tớ tên Tiến, rất vui được gặp cậu, Trang nhỉ
– Cậu có facebook không, add tớ đi có gì tớ liên lạc để đền c2 ?
– Có chứ, cậu search Nguyễn Lâm Tiến đi, vụ C2 thì không cần đâu
– Cái nào cậu nhỉ, ava hình gì ? – Trang đưa điện thoại của cô ấy trước mặt tôi, với nhiều kết quả tim kiếm hiện lên
– Ơ, tình hình là …

Facebook của tôi tất nhiên chưa có ở năm 2015, quên béng mất, chắc tối nay phải lập gấp thôi, sao lại bất cẩn thế nhỉ.

– À tớ tạm khóa facebook một thời gian, tớ nhớ tên cậu rồi, tối về tớ mở facebook rồi add nhé, cậu tập tiếp đi, tớ không sao đâu
– Oki, xin lỗi lần nữa nhé, hjx, ngại quá.

Trang bước đi lon ton về vị trí tập, tôi vẫn ngẩn ngơ với lần đầu tiên được nói chuyện với gái xinh một cách thân mật thế này. Sau khi lấy điện thoại từ Hưng Mỡ, việc đầu tiên của tôi là tạo facebook và add Trang, ngay và luôn.

Bống từ sau lưng tôi có ai đó vỗ vai và giọng nói sốt sắng:
– Tiến, đi theo anh, khẩn trương, tìm ra nó rồi

Người đó là anh Ta, anh Ta kéo tôi xồng xộc lên tầng 2 một dãy lớp học, nơi không có nhiều học sinh đang xuất hiện. Cả 2 thở hổn hển khi dừng lại. Anh Ta chỉ vào một cặp đôi đang nói chuyện cách chúng tôi gần 100m và hỏi tôi:
– Chú nhận ra hắn là ai chưa ?
– Không thể nào .

Chương 14: Người quen

Trước mặt tôi là một người rất quen và một cô bé rất xinh xắn đang nói chuyện khá thân mật, không thể tin nổi, đứa quen quen này là Quang, đứa đã biến mất với lỳ do chuyển trường chỉ vài ngày sau khi nhập học.
– Thằng Quang chuyển trường từ đầu năm, không lẽ nó tìm ra cách dùng lỗ hổng thời gian để về sống luôn ở quá khứ ? – tôi thắc mắc
– Nếu nó đã chọn giải pháp bỏ học để về đây, nghĩa là một sự đánh đổi rất lớn, việc của mình là điều tra xem đứa con gái đó là ai, là người của 2040 hay 2015, tại sao nó lại liều vậy.
– Mà chắc gì đó đã là Quang hả anh, lỡ bố nó thì sao, 2 bố con có thể giống nhau mà, thời điểm này có khi tuổi bố Quang cũng sêm sêm tuổi mình.
– 2015 mà chơi smartwatch đời mid 2039 thì cũng dị đấy em – anh Ta đùa

Tôi giật mình nhìn vào tay của Quang, quả thực đây là dấu hiệu nhận ra rõ nhất người quá khứ và người hiện tại, tất cả chúng tôi đều cần smartwatch để sử dụng phần mềm điều khiển và các tùy chọn của lỗ hổng thời gian, Quang đã tìm ra cách sử dụng của cái máy, nó học giỏi nhưng tôi không nghĩ là nó có thể bá đạo đến mức này.
– Để em ra nện cho nó một trận ! – tôi bực mình nói
– Cẩn thận rút dây động quần, à động rừng. Tạm thời mình đừng cho nó biết là nó đã bị phát hiện, như vậy mới tiện điều tra ra thằng còn lại.
– Nếu vậy cứ để yên thế này hả anh, em ngứa mắt quá, thằng khốn này phá em suốt cấp 2, giờ lên cấp 3 cũng phá, phá luôn cả quá khứ, kinh tởm – tôi vừa kìm giọng vừa như muốn hét
– Việc của mình bây giờ là điều tra đứa đang nói chuyện với nó là ai, có phải là người còn lại hay là người của quá khứ, và làm sao nó biết cái máy, mục đích của nó là gì mà dám nghỉ học.
– Anh nghĩ sao nếu là vì con bé kia ?
– Nếu nó là người quá khứ thì thực sự tai hại.
– Dị biến thời gian xảy ra, có thể vì nó yêu người quá khứ, có thể lắm chứ, giờ em phải làm gì anh
– Chú tìm cách tiếp cận con bé kia, điều tra xem nó là ai, anh sẽ giám sát thằng Quang. À nhân đây anh hỏi, chú có dám nghỉ học tầm 5 ngày, cho đến hôm Off không ?
– Mới đầu năm chắc cũng chả quan trọng lắm, nhưng nói sao với bố mẹ em mới khó, cả em còn tiết mục hát ở Offline k69 nữa.
– Mình sẽ thỉnh thoảng quay về 2040 tầm 1 tiếng, để bố mẹ tin là mình vẫn an toàn, cứ bảo bố mẹ là chú qua nhà anh ngủ.
– Thế còn anh ?
– Anh mà bỏ đi lâu thế cái Loan nó giận anh chết mất, chú còn FA, hi sinh tí đê
– Nhưng mà….
Tôi ngập ngừng, nhưng chợt nghĩ, đây là cơ hội cho mình khám phá nơi mà bố mẹ mình đã từng sống, 5 ngày cho một chuyến du lịch không hẳn là mạo hiểm, cơ hội nghìn năm có một, đáng để hi sinh chứ. À quên mật, lại có cơ hội trò chuyện nhiều hơn với Trang, cô bé mình va chạm lúc nãy. Tuyệt cú mèo.

– Thôi cũng được ạ
– Thôi sắp đến giờ rồi, hôm nay chú về nhà dàn xếp với bố mẹ, từ ngày mai chú sẽ ở nhà anh Huy, chú bắt buộc phải ở lại quá khứ vì nhiều việc cần giải quyết sau 4h chiều và trước 9h sáng, bên mình cần có ít nhất một người ở lại.
– Em hiểu rồi anh.

Tôi và anh Ta tiếp tục quan sát những động thái của Quang và cô gái kia, cả 2 cười nói tương đối vui vẻ nhưng không quá thân mật. Cô bé này cũng rất xinh với mái tóc đen dài, làn da trắng với hàm răng đều như bắp, à, tôi nhận ra cô bé này có nét gì đó rất giống Diệu Linh, cô bé trong đội hát mà tôi đã gặp hôm tập hát, có lẽ nào là Diệu Linh? Hoặc một cô bé nào đó ở quá khứ có nét giống, hoặc tình huống dị nhất thì đây là mẹ của Diệu Linh. Rất nhiều khả năng xảy ra, nếu đây là Diệu Linh thật thì đỡ công tìm người bí ẩn kia, nhưng nếu không phải thì …

Bọn tôi rút lẹ, tạm hoãn binh, tất cả tập trung trước bể nước sân bóng, chờ mọi người vãn cảnh, tôi nhận một chiếc iphone từ tay Hưng Mỡ, 4 chúng tôi mỗi người được một cái. Anh Ta trình bày lại kế hoạch cho những người còn lại và xin anh Huy cho tôi tá túc trong những ngày sắp tới. Hưng Mỡ lăng xăng hướng dẫn chúng tôi cách sử dụng iphone, thằng này thường đón đầu công nghệ nên hầu như cái quái gì nó cũng biết. Duy chỉ có một điều tôi thắc mắc, là anh Ta không nói cho cả nhóm biết về sự xuất hiện của thằng Quang.

– Thầy cô vẫn quyết định để Offline diễn ra từ trưa, nguy cơ vỡ trận rất cao vì đang là cao điểm nắng nóng. – anh Dũng nói
– Em có ý kiến – thằng Tuấn bổng lên tiếng, thằng này mọt sách, chắc lại ngẫm ra cái gì rồi.
– Nói đê babe
– Cổng thời gian đóng vào lúc 4h chiều, nếu chương trình bắt đầu từ 2h trưa thì mình có thể tham gia đồng thời cả Offline k44 và sau đó về tham gia Offline k69, chất lòi. – Thằng Tuấn nói với giọng hào hứng
– Thế còn bọn anh ? – anh Lê Huy lên tiếng
– 2 anh là trưởng BTC thì phải theo chương trình k44 đến hết thôi, do ăn ở cả, haha – Tuấn đáp
– Bình tõm, bể show k44 là chú quay lại 2040 không còn off mà hóng đâu, đừng hào hứng quá. – anh Dũng trầm ngâm
– Vậy thì mình phải dàn xếp mọi thứ ổn thỏa trước 4h, ngoài ra team 2040 anh chưa chắc sẽ có thể về hết, nếu mọi thứ ngoài tầm kiểm soát sẽ có người phải ở lại đến cuối chương trình Off k44, nghĩa là bỏ Off k69. – anh Ta nói
– Em có tiết mục văn nghệ ở Off k69 nên ko bỏ được nhé anh – tôi lên tiếng ngay
– Tạm thời chưa có kế hoạch gì về việc đi hay ở, nếu quá căng thì có thể chú phải hi sinh thôi, vì hỏng Off k44 nghĩa là chú có về cũng không có Off k69. – anh Ta thở dài
– Thôi cả nhà cứ về đi, việc còn lại bọn anh xử lý được – anh Dũng nói
– OK, mai gặp lại nhé – anh Ta thay mặt bọn tôi đáp lời

Anh Lê Huy và anh Tuấn Dũng đánh lạc hướng các học sinh để không ai chú ý đến bể nước, chúng tôi lần lượt bước xuống bể, anh Ta đại diện thao tác, luồn sáng bắt đầu tỏa hơi nóng dữ dội, lát sau chúng tôi đã trở về với 2040. Tôi ngay lập tức lao đến lớp chuyên văn để tập hát cùng Diệu Linh và Nga, nhân đây tôi cũng sẽ xin phép cả 2 về sự vắng mặt sắp tới, nếu được chắc tôi sẽ nhường người khác hát, dù thực sự tôi muốn thử sức ở trên sân khấu, được ghi dấu một cái gì đó ở ngôi trường mới này.

Chương 15: Niềm tin

Không khí tập luyện cho Offline k69 đang rất sôi nổi, các màn hình lớn gắn quanh trường ngoài các clip quảng cáo các sản phẩm đang bán chạy thì vẫn có những khoảng lớn phát poster và trailer của chương trình. 2040 là thời mà các màn hình lớn đã xuất hiện khắp nơi thay vì các poster, tờ rơi, quảng cáo mà tôi đã thấy ở 2015. Các tiết mục văn nghệ tôi hóng được cũng đa dạng hơn, rất nhiều đứa tận dụng sức mạnh của smartwatch để điều khiển robot cá nhân, điều khiển các ánh sáng laser. Tất nhiên những cái truyền thống như hát, guitar, … thì vẫn giữ. Xa xa tôi đã thấy anh Ta và chị Loan đang cười nói với nhau, anh này dị thật, lúc làm việc thì rất nghiêm khắc, nhưng lúc đứng gần chị này thì thường xuyên gãi đầu gãi tai chịu bị bắt nạt. Haiza, tình yêu làm cho con người ta điên hết cả đầu.
Lớp chuyên văn đây rồi, bên trong tôi thấy Nga với bản in lời bài hát trên tay, chúng tôi đã quyết định hát bài “Ký ức của tôi”, nó mới ra mắt một thời gian không lâu, tôi thích nó vì nó liên quan đến quá khứ, thứ tôi đang tìm hiểu.
– Diệu Linh đâu rồi cậu ? – tôi thắc mắc khi chỉ thấy Nga trong phòng
– Hôm qua Linh nó bảo nhà có việc nên xin nghỉ, mai Linh sẽ đến tập cùng với bọn mình.
– Chết thật, tình hình là..
– Sao vậy Tiến ?
– Từ mai chắc tớ không tham gia tập được, mình có thể tập luôn kỹ từ hôm nay được không ? – tôi ngập ngừng
– Nhưng mà hôm nay không có Linh, cậu có muốn diễn nữa không đấy ?
– Nếu bí quá thì cậu với Linh song ca cũng được mà.
– Phần đầu khá trầm, nữ hát không hợp, bọn tớ cần cậu tham gia ý.
– Tớ có thể tự tập phần đó được không?, hôm Off tớ chỉ có thể tham gia sớm nhất là sau 4h chiều thôi.
– Sớm nhất là sao ?
– Tớ không chắc nữa, hôm đó tớ phải giải quyết một số việc, tớ sẽ cố gắng về sớm nhất có thể, nếu sau 4h không thấy tớ thì tối hôm đó tớ không tham gia được.
– Thiếu chắc chắn vậy có mạo hiểm quá không Tiến ?
– Tớ nghĩ hay là thôi, tớ không muốn vì mình mà tiết mục này hỏng, làng mình sẽ thua mất.
– Nếu cậu không tham gia mới hỏng ý, giờ còn 4 ngày nữa đến Offline rồi, cậu có thể tự tập ở nhà, nhưng như vậy thì cũng bất tiện.
– Nga này… – Tôi nhìn thẳng vào mắt Nga ở khoảng cách khá gần, tôi không nghĩ là mình dám làm như thế –
.. tớ không dám chắc là mình có thể diễn được hay không, nhưng tớ sẽ cố hết sức để có thể xuất hiện cùng cậu và Linh, trường hợp tớ không về kịp, cậu thay tớ hát phần của tớ được không.
– Tớ không hứa, tớ sẽ không tập hát phần của cậu, tớ tin cậu sẽ về kịp. – Nga nhìn tôi với vẻ nghiêm nghị hiếm có, tôi không hiểu sao cậu ấy lại điên rồ vậy.
– Nhưng nó mạo hiểm lắm.
– Người ta sẽ không thể làm được điều mà họ không nghĩ rằng mình không làm được, tớ tin ở cậu, thôi không nhưng nhị gì nữa, tập luôn nào.

Tôi chính thức hết mọi lý do để có thể nói thêm với Nga, tôi thực sự muốn hát, nhưng có về 2040 được hôm đó không thì vẫn còn bỏ ngỏ. Bọn con gái thật là, không hiểu nó nghĩ gì nữa.

Cậu hát từ phần đầu nhé, đây:
“Ở một nơi xa thật xa,
Dòng người vội vã từng ngày
Một bài ca xưa vang lên đâu đây
Làm lòng tôi thêm bồi hồi
Chợt nhớ ngày xưa bé thơ hồn nhiên…”

– Nga này, quê cậu ở đâu ? – tôi hỏi
– Quê tớ à, ở CL, ngay cạnh biển luôn, hồi bé chiều nào tớ cũng ra ngắm biển với nhìn mấy anh hàng xóm thả diều, đá bóng, thích lắm
– Từ bé đã máu ngắm trai, ghê thật
– Kệ chứ, nhiều anh bụng sáu múi nhìn mê li
– Eo ơi đồ hám trai – tôi cười trêu
– Thì sao, một loạt trai đẹp chơi thể thao trước mặt mà không nhìn thì không phải là con gái rồi – Nga cười nói
– Tớ ghét bọn sáu múi
– Vì sao ?
– Vì tớ không có, tập mãi có lên đâu
– Thực ra trai 6 múi chỉ để ngắm thôi
– Còn trai không có múi để làm gì ?
– Để bắt nạt, thôi tập trung đi, không tớ véo nát tai cậu bây giờ ! – Nga giơ nắm đấu dọa tôi
– Quê tớ ở NL, quê tớ không có biển, chỉ có ao hồ thôi, nhưng có mấy cánh đồng lúa, có trâu nữa, tớ thỉnh thoảng mới được về quê chứ không ở quê luôn, thích nhất là đi thả diều với thử nhảy lên lưng trâu, toàn ngã
– Thích nhỉ, tớ chưa được cưỡi trâu bao giờ cả
– Bây giờ người ta dùng máy hết rồi, bố tớ kể trước kia hầu như cày cấy thủ công, trâu bò nhiều mà hiền lắm, tớ muốn được thử về hồi đó quá
– Thích nhỉ, nhưng mà thời đó mình còn chưa đẻ nữa
– Cậu thực sự muốn trở về thời đó thật chứ ? – tôi nói vu vơ
– Thật, nhưng làm gì có cách nào
– Thực ra là có.. – tôi chợt nhận ra và dừng lại
– Cậu nói gì vậy ?
– À không có gì, tập tiếp câu sau nào “Tôi như được bay theo thời gian, để quay trở về… ”

May mà tôi dừng kịp không thì hỏng hết cả bánh kẹo, xong vụ Off k44 nếu thành công, tôi muốn xin anh Ta vài ngày để quay lại thời bà nội tôi còn sống, về lại quê tôi thời của bố, nếu được thì tôi muốn dẫn Nga theo, chắc cậu ấy thích lắm. Trước khi cỗ máy bị phá hủy để tránh các dị biến thời gian. Mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy.

Tôi và Nga đã có một ngày tập hát khá vui vẻ, cô bé này thực sự gần gũi và dễ thương, làm tôi nhớ đến Trang, người mà tôi đã gặp ở 2015, từ mai tôi sẽ bắt đầu tạm sống ở quá khứ, hi vọng rằng tôi sẽ có nhiều kỷ niệm đẹp ở nơi ấy, ít nhất là có một tấm ảnh chụp chung với Trang, để còn khoe với bọn bạn cùng lớp chứ. Hehe

63987_325335277569458_95054964_n-960x300

Chương 16: Gái xinh

Sau khi đã định hình khung bài hát, tôi trở về nhà, và như sự dàn xếp của anh Ta, bố mẹ tôi đã đồng ý để tôi không về nhà trong 4 ngày sắp tới, riêng ngày thứ 5 là Offline, không biết tôi có thể về hay không, hi vọng là có. Đêm đó tôi gần như không ngủ được, liệu sự vắng mặt của Diệu Linh hôm nay thực sự là vì lý do gia đình hay cậu ấy đã thực sự về quá khứ cùng Quang, trên tay cô bé xuất hiện cùng Quang hôm trước không đeo smartwatch, nếu là Linh thì chắc chắn cô ấy không thể về một mình mà cần có người đi cùng. Dù sao cũng là đêm cuối trước khi bước vào cuộc phiêu lưu, tôi cố gắng ngủ một giấc thật ngon nhưng mắt vẫn mở thao láo, buồn thật.

Sáng hôm sau, 3 ngày còn lại trước Offline để chuẩn bị, tôi cố gắng xào nấu các kiến thức chi tiết có thể, Thu đã đồng ý sẽ giảng lại bài cho tôi trong 5 ngày tới. Mọi thứ tương đối thuận lợi. Đúng như hẹn trước, vừa kết thúc giờ học 4 người bọn tôi có mặt ở bể nước cạnh sân bóng.
– Tạm thời ngoài chúng ta vẫn chỉ có 2 người đã sử dụng cỗ máy này để về quá khứ, hiện tại 1 người vẫn đang ở quá khứ chưa về ( tôi đoán là Quang ), người còn lại đã quay lại 2040, người này khá dị vì trước đây đi đi về về khá thường xuyên nhưng hôm qua không thấy quay lại 2015, vẫn là 2 người đó vĩ mã sinh ra không đổi. – anh Ta trình bày tình hình cho bọn tôi
– Hôm nay phân công nhiệm vụ thế nào anh ?
– Anh sẽ bao quát chung và cùng 2 anh kia tham gia bộ sậu BTC bàn về kế hoạch chính, Tiến sẽ thám thính làng P, Hưng làng B còn Tuấn sẽ tìm hiểu làng C nhé.
– Đổi cho em sang làng P được không anh ? – Hưng Mỡ bất ngờ lên tiếng
– Random thôi mà em, làng nào chả được ?
– Làng P có chuyên Nga với chuyên Anh nhiều gái xinh anh ơi
– Ơ răng chú biết, hôm qua chú đi mua đồ thôi mà ?
– Em hỏi anh Dũng, mà trường mình năm nào gái chuyên Anh với Nga chả nhiều đứa xinh.
– Chú nghe lời anh dặn rồi chứ, không được yêu người quá khứ. – anh Ta nghiêm giọng
– Ngắm gái khác yêu gái mà anh, ngắm thôi
– Ngắm thì chú ở làng nào chả ngắm được, lúc nào thích thì qua làng P ngắm cái rồi về.
– Ơ này Hưng Mỡ, làng P có chuyên Nga à ?
– Ừ thì sao ?
– Không có gì, em thấy chia thế này OK rồi đáy anh, mình đi luôn thôi.

Chúng tôi tiếp tục bước vào luồng sáng, như thường lệ anh Lê Huy và anh Tuấn Dũng đã chờ sẵn để đón chúng tôi. Đúng là ông trời có mắt, tôi giám sát làng có chuyên Nga, chính là làng của Trang, còn gì tuyệt hơn. Công nhận là những thằng FA luôn được ông trời ưu ái tiếp xúc nhiều với gái xinh, mỗi tội chả đứa nào thèm yêu mình. Cơ mà lỡ nó yêu mình thật thì còn thốn hơn, lịch sử sẽ đảo lộn hết cả.

Bọn tôi về nhà anh Lê Huy ăn cơm tiếp, với cái iphone trên tay, tôi lưu số của những người còn lại. Ngoài ra một trong những việc đầu tiên tôi làm đó là tạo một cái facebook mới với tên Nguyễn Lâm Tiến, tên trường thì tôi để là trường Y chứ không phải trường mình. Sau đó không thể quên được gửi request cho Trang, đào đống ảnh cô bé chụp với bạn bè từ hồi cấp 2, thật là đáng yêu. Ngay sau đó tất nhiên là friendlist của tôi sẽ có thêm Lê Huy và Lê Tuấn Dũng, 2 người của 2015 đang nắm trọng trách của Offline k44. Kéo xuống một tí nữa, a, facebook thời này xịn thật, có giới thiệu bạn bè ra thằng không có bạn chung gì luôn, Lại Thành Hưng, đúng tên thằng Hưng Mỡ rồi. Tôi nhìn avatar để kiểm tra lần nữa, ảnh avatar của nó là cái mặt nó đang cười toe toét trước cổng trường của năm 2015, cũng biết dàn xếp để tránh bị nghi đấy. Gửi nốt cái friend request cho nó, tôi ngủ một giấc để chờ chiều nay.
Như thường lệ, đúng 2h bọn tôi hành quân đến trường, Hưng Mỡ có vẻ khó chịu vì không được xếp vào làng yêu thích, tôi liếc qua làng nó phụ trách, nơi anh Lê Huy hay lân la ở đấy nhất, bên cạnh anh ấy là một chị nom rất xinh xắn trẻ con đang dạy nhảy, người gầy còm, mọi người hay gọi chị ấy là Bùi, không biết kiểu gì nhưng suốt ngày thấy chị này cười toe toét. Làng của Tuấn với 2 lớp ban C, nhìn chung tương đối nhiều trai, giao làng này cho thanh niên đã có gấu là chuẩn cơm mẹ nấu rồi. Làng của tôi đây rồi, nguyên một dàn mỹ nhân, haha.
– Tiến ơi Tiến ơi. – một giọng con gái vang lên với cái tay vẫy vẫy
– A Trang, vẫn nhớ tớ à
– Mới hôm qua sao quên được, cậu là Nguyễn Lâm Tiến hử ?
– Tớ mới gửi friend request hồi trưa á
– Đây đây, sao profile cậu trống trơn vậy, mới lập facebook à ?
– Tớ khóa nick lâu quá quên mất pass, lập cái mới, friend mới có 4 5 người thôi à.
– Sao cậu quen ít người vậy ?
– Tớ không dùng facebook nhiều, chủ yếu dùng điện thoại.
– Gửi tớ số cậu đi
– Ơ mình mới quen nhau mà, không được à nhaaa
– Thế cậu có muốn tớ mời đi ăn đền vụ hôm nọ không ?
– Đền thì không cần, cơ mà ăn thì cần, haha
– Đây là số tớ, cậu nháy vào đi – Trang đảy điện thoại trước mặt tôi

Vậy là không cần xin số thì đối phương tự nạp, ôi sao easy như vụ Thu với Tuấn thế này, ông trời có mắt mà, cơ mà có điều gì đó không đúng? Đây là quá khứ, mình không được yêu, không được yêu, xinh đến mấy cũng không, mình còn nhiệm vụ, mình không thể gây dị biến, chỉ là bạn bè tốt và kỷ niệm đẹp mà thôi.

– Chiều nay cậu còn đi học lúc 4h nữa không – Trang hỏi
– À tớ nghỉ thầy đó rồi, từ giờ đến Off tớ sẽ hóng đến lúc mọi người về thì thôi, hehe
– OK, lát tớ tập xong dẫn cậu đi chỗ này hay lắm, đồ ăn lại ngon nữa
– OK nè, thôi hết thời gian nghỉ rồi thì phải kìa, cậu tập tiếp đi.
– Bye

Trang nhanh nhảu chạy về hàng cùng các thành viên khác trong lớp, tôi tiếp tục đi hóng gái, nghe đồn gái trường X rất xinh, không ngờ xinh từ thời này rồi chứ không chỉ mới đây. Một cô gái tóc dài đen, ố ồ – tôi giật mình. Trước mặt tôi là cô bé có nét mặt giống Diệu Linh, cùng lớp Trang, có vẻ là người đã đứng nói chuyện với Quang hôm nọ, chính xác rồi. Theo lời anh Ta nói thì người còn lại ngoài Quang đã trở về hiện tại, nghĩa là người đứng trước mặt tôi đây không thể là Diệu Linh, mà là một cô bé quá khứ. Cô bé này đứng rất gần Trang, có thể 2 người quen nhau. Có tí manh mối rồi.
– Mày số hên đấy, trúng làng toàn hot girl – Tôi giật mình với pha khoác vai và cái giọng quen thuộc của Hưng Mỡ
– Do ăn ở cả thôi, quay lại làng mình đi đứng đây làm gì
– Tao ngắm gái
– Trật tự đi

Xem các chap tiếp theo tại

[Truyện dài] Điệp vụ X ( Chap 17 -> 21 )

Bình luận

Bình luận Facebook

Bài viết liên quan
Filter by
Post Page
Truyện Vui Truyện vui Vozer Truyện ngắn hay
Sort by