Truyện dài: Điệp vụ X

Tác giả: Xuân Tài

Câu chuyện xuyên không này là truyện dài đầu tiên mình viết, câu chuyện một nhóm bạn trẻ đến từ từ năm 2040 trở về quá khứ năm 2015 để thực hiện một sứ mệnh lớn, ở đó họ sẽ gặp những nhân vật mà trước giờ chỉ nghe qua lời kể. Rất mong nhận được những góp ý quý báu từ các bạn

Chap 1: Cấp 3

20/8 năm 2040

– Cười lên nào.

Giọng nói quen thuộc vang lên khiến tôi giật mình. Không khó để nhận ra đứa vừa phát ngôn câu đấy là thằng Hưng, đứa bạn cùng lớp với tôi từ hồi cấp 2. Khẽ đưa tay khoác vào vai tôi, nó tiếp tục với giọng bố đời:

– Có vẻ mày với tao có duyên đấy, bỏ cái vẻ ủ rũ đó ra đi, lớp Tin ở kia – Nó vừa nói vừa chỉ tay lên tầng 3.

– Kệ tao, sao mày không vào nhận lớp đi, đứng đây làm gì ?

– Tao vào muộn có lý do của tao, rồi mày sẽ biết.

 

Bao nhiêu năm từ khi gặp nó đến giờ, cái bản tính của nó vẫn vậy. Mọi người gọi nó là Hưng mỡ, vì nó béo. Thằng này thực ra nhìn rất dễ thương và luôn vui vẻ, hay làm trò, trái ngược hẳn với tôi, một thằng nhóc lầm lỳ và nhút nhát. Nó và tôi, cùng với một thằng nữa tên Tuấn là nhóm bạn chơi thân từ cấp 2, thằng Hưng Mỡ học lớp chuyên Pháp, thằng Tuấn chuyên Lý, còn tôi chuyên Tin. Đến giờ tôi vẫn không giải thích nổi tại sao cả ba bọn tôi lại đỗ vào cái trường này, ngôi trường chuyên mà từ bé đến mơ cũng chưa dám nghĩ đến.. à trừ thằng Tuấn, nó giỏi có tiếng từ nhỏ nên việc nó đỗ không có gì bất ngờ. Điều không vui duy nhất chắc là bọn tôi bị tách ra 3 lớp khác nhau, nhưng không sao, vẫn quậy tốt.

 

Ngôi trường mới của tôi rất rộng, chia thành 6 dãy nhà trong đó có 4 dãy nhà nối với nhau và có thể chạy xuyên qua được, tính luôn dãy nhà của Ban Giám Hiệu, một sân bóng đầy cát, nhà đa chức năng cùng với 1 khu ký túc xá. Đặc điểm mà tôi thích nhất có lẽ là rất nhiều cây xoài treo lủng lẳng những quả nhỏ tí teo, chỉ với một lời đồn: “Ai ăn xoài trường này sẽ trượt đại học” mà những thứ hấp dẫn ấy cứ vô tư lủng lẳng trêu ngươi chúng tôi ngày này qua ngày khác, tạm thế đã, trở lại với ngày đầu tiên đi học nào.

 

Nặng nề kéo từng bước chân leo hết mấy tầng cầu thang. A đây rồi, lớp 10A2, chà chà thú vị phết,  tôi tìm một chỗ ngồi và đảo mắt tìm xem có đứa nào quen mặt không.

– Cũng đỗ vào trường X à, bất ngờ nhỉ, haha.

Thằng Quang cười khẩy nhìn tôi, kèm theo một cái nguýt dài – nó tiếp lời:

– Học hành cho cẩn thận kẻo cuối năm sang trường khác đấy, không hiểu phép màu nào đưa may vào đây nữa.

 

Quang là bạn cùng lớp cấp 2 của tôi, cả 2 đứa vốn không ưa nhau, tôi thường xuyên bị nó bắt nạt, và luôn có ý định trả thù nhưng có lẽ bản tính nhút nhát của tôi không cho phép điều đó xảy ra. “Phép màu” ư, có lẽ chỉ có phép màu mới giúp tôi làm được chuyện này.

 

 

– Ai xung phong làm lớp trưởng ? – câu nói đáng nhớ nhất của ngày đầu tiên nhận lớp sau các màn giới thiệu bản thân, về truyền thống trường và những trách nhiệm, hứa hẹn vân vân và mây mây của cô chủ nhiệm.

Chỉ có 2 cánh tay giơ lên, 1 là của Quang, 2 là của một cô bé khá xinh xắn với mái tóc dài gần hết lưng, khuôn mặt khá khả ái, cậu ấy giơ tay với nét mặt cương nghị.

“Thôi chết rồi phen này mà thằng Quang làm lớp trưởng thì toi, cô bé gì đấy ơi, cố lên” – tôi nghĩ thầm.

Thằng Quang dõng dạc bước lên bục giảng, thao thao bất tuyệt:

– Chào thầy cô và các bạn, mình tên là Quang, em đã từng làm lớp trưởng suốt 9 năm và luôn được bạn bè trong lớp cũng như thầy cô tin tưởng, ngoài ra em còn giành rất nhiều giải HSG môn toán cấp tỉnh thành từ cấp 1 dến giờ. Nếu được thầy cô và các bạn tín nhiệm, em hứa sẽ hoàn thành tốt mọi trách nhiệm được giao và đưa lớp đi lên.

 

Thằng này nó nghĩ gì thế – nó cùng lớp với tôi suốt cấp 2 và nó chưa từng làm lớp trưởng bao giờ. Không lẽ giơ tay lên phản đối. Quay xuống ngó lại một vòng quanh lớp, ngoài nó ra không một ai cùng lớp cấp 2 với tôi cả. Ai sẽ tin tôi đây.

 

Thằng Quang nhìn tôi nở nụ cười thách thức, nó giới thiệu quá tốt, không biết cô bé tóc dài sẽ làm sao để “tranh cử” nữa, lo quá.

 

Chap 2: Lớp trưởng

 

Tôi nín thở nhìn cái bóng nhỏ nhắn của “tóc dài” bước nhẹ nhàng lên bục giảng, lớp khá ít con gái nên ánh mắt của các thành viên nam bắt đầu sáng lên, tập trung một cách khác lạ. Hi vọng lợi thế giới tính này sẽ giúp “tóc dài” nhận được nhiều vote hơn.

Tôi ngắm nhìn cách cô bé giới thiệu, mái tóc với những sợi lưa thưa nhẹ nhàng đung đưa trên vầng trán của cậu ta một cách tinh nghịch, má lúm đồng tiền cùng nụ cưới bắt đầu hé nở trên môi khi cậu ta bắt đầu:

– “Chào mọi người, tớ tên là Thu. Thưa cô em đã từng là liên đội trưởng hồi cấp 1 và cấp 2 nhưng chưa bao giờ thử cảm giác được làm lớp trưởng, với một lớp nhiều con trai thế này em nghĩ là một lớp trưởng là nữ sẽ giúp dung hòa được những căng thẳng trong lớp dễ hơn, em thấy Quang có kinh nghiệm làm lớp trưởng đã lâu, nếu Quang trở thành lớp trưởng em cũng cảm thấy vui ạ, cảm ơn cô và các bạn” – cô bé cười tinh nghịch rồi về chỗ.

Chà chà, cũng không đến nỗi nào, dù sao thì ai làm lớp trưởng cũng được, trừ thằng Quang ra, tôi tất nhiên sẽ vote cho Thu rồi, haha.

 

– Ai muốn bạn Quang làm lớp trưởng thì giơ tay nào ?  – Cô chủ nhiệm cầm phấn chia bảng ra 2 phần, ghi tên mỗi đứa.

 

Trái ngược với suy đoán của tôi, lớp này không dại gái như tôi tưởng, 23/39 đứa vote cho Quang, tất nhiên không có cánh tay của tôi.

Cô chủ nhiệm ghi một số 23 rõ to vào nửa bên trái của Quang, và tiếp tục với câu nói tương tự dành cho Thu.

Tay tôi bật lên một cách đầy hào hứng. Bỗng một chiếc may bay giấy nhẹ nhàng đáp xuống chỗ ngồi của tôi một cách có chủ đích.

“MÀY BIẾT PHẢI LÀM GÌ RỒI ĐẤY, ĐỪNG ĐỂ TAO PHẢI CHỜ MÀY Ở CỔNG TRƯỜNG”.

Tôi khá bất ngờ với chữ ghi trên 2 cánh máy bay, liếc nhìn sang thằng Quang với nắm đấm và vẻ mặt hăm dọa đang ngồi cách tôi không xa, nó dám chơi cả trò này sao? tay tôi hơi rụt lại.

– Tiến, tay em như vậy là em có chọn bạn Thu hay không vậy ? – tiếng cô giáo nhắc nhở

– dạ.. dạ..em… – tôi thực sự lúng túng trong tình huống này.

Đã bị nó bắt nạt suốt 4 năm, không lẽ lên cấp 3 còn bị nó hành nữa? Tôi để ý Thu đang nhìn tôi với ánh mắt mong đợi, còn Quang thì cười khẩy và khá đắc ý.

– em không ạ – tôi lý nhí

– sao lúc nãy em giơ tay ?

– em.. em tính xin đi vệ sinh ạ.

– sắp xong rồi, lát nữa ra về vậy nhé.

 

Thu cúi mặt xuống bàn rồi lại chăm chú nhìn lên bảng, tôi bắt đầu thấy hối hận với quyết định của mình, nhưng vẫn nuôi chút hi vọng rằng Thu sẽ được nhiều vote hơn.

– 20, 21, .. 22. Như vậy là có 22 người chọn bạn Thu và con số tương ứng cho bạn Quang là 23 phiếu. Từ bây giờ lớp mình đã có lớp trưởng mới là bạn Quang nhé, Quang lên giới thiệu thêm về bản thân và nói đôi lời nhậm chức đi em.

 

Thằng Quang tưng tửng bước lên, tôi không thèm quan tâm đến những gì nó nói bởi trong đầu tôi là sự dằn vặt khó hiểu. Tại sao người duy nhất cùng lớp với tôi hồi cấp 2 ở cái lớp này lại là nó ? Tại sao tôi lại quyết định nghe lời nó mà không vote cho Thu? Và tại sao nó lại giành chức lớp trưởng chỉ vì hơn đúng 1 vote, cái vote mà tôi đã bỏ tay xuống ?

 

– Bạn Thu sẽ là lớp phó của chúng ta, cô rất hi vọng 2 bạn Thu và Quang sẽ là những cán bộ lớp gương mẫu, giúp lớp mình có 3 năm thật sự tuyệt vời ở mái trường X yêu dấu nhé. – Cô chủ nhiệm tươi cười tuyên bố.

 

Tiếng trống vang lên, tôi nặng nề bước chân ra về với những suy nghĩ đầy những chữ “giá như”. Đến khu vực để xe, nhìn cái Thu vẫn bình thản dắt xe về tôi càng cảm thấy day dứt. Cả lớp ùa nhau về trong khi tôi không muốn về sớm mà muốn khám phá thêm về ngôi trường mới, học sinh vẫn ùa về với tiếng cười nói rôm rả, mình tôi đi ra phía sau trường, nơi có sân bóng, dãy nhà ký túc và căng tin.

Có lẽ 3 năm nữa thì nơi đây sẽ in đầy những kỷ niệm mà tôi luôn tìm kiếm, nhưng hiện tại khoảng không gian này chỉ mang lại cho tôi những câu hỏi: Lẽ nào khi lớp 12 kết thúc mình sẽ biến mất như chưa từng đến đây ?

Bỗng một cái gì đó va vào lưng tôi rất mạnh với tiếng Bốp chát chúa, tôi ngã vật ra đất đau đớn. Khi ngoảnh mặt lên nhìn, tôi nhận ra rằng mình vừa nhận một cú đá trời giáng của Quang.

– Mày nghĩ chống lại tao được hả ?

– Tao làm đúng ý mày rồi còn gì ?

– Nếu không có cái máy bay thì mày nghĩ tao không biết chuyện gì đã xảy ra à ?

– Mày ..

– Chào lớp trưởng đi con – thằng Quang ghé sát mặt tôi và cụng trán nó vào trán tôi thách thức

Không hiểu trời xui đất khiến thế nào, mất bình tĩnh, tôi phụt một bãi nước bọt vào mặt thằng Quang đang háo thắng trợn trừng, tôi cụng lại đầu nó một phát thật mạnh và dồn hết sức bình sinh cắm đầu chạy, thằng Quang sau một chút bất ngờ đã định thần trở lại và bắt đầu đuổi theo. Một số người chứng kiến ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Bản thân tôi cũng vậy, tại sao mình lại liều đến thế ?

kohiem

Chương 3: Phép màu

 

Sức khỏe của tôi chưa bao giờ là tốt, trong khi thằng Quang đã từng học võ, không chỉ chạy nhanh hơn tôi mà nó còn rất lâu mệt, băng qua dần các dãy nhà, các lớp học, thằng Quang đã đuổi sát nút. Tôi cảm bắt đầu thấy nhói ở lồng ngực và tim đập nhanh hơn, chắc mình sắp kiệt sức rồi. Sau một vài lần rẽ ngang dọc ẩn nấp thì cuối cùng tôi cũng đã cắt đuôi được thằng Quang và quay lại chỗ sân bóng, tốc độ tôi giảm dần, giảm dần cho đến khi dừng lại và chỉ biết thở và thở. Với bản tính hiếu thắng và một sức bền gần như vô hạn, kiểu gì nó cũng tìm ra tôi, phải nghĩ cách gì đó nếu không thì…

 

Bất chợt tôi để ý thấy một bể chứa nước bê tông cạnh sân bóng, có diện tích bằng khoảng một lớp học, tôi lại gần hơn, leo lên bể và nhìn vào phần nắp, nơi có vẻ như là để hứng nước mưa và dự trữ nước cho các bồn rửa tay, nhà vệ sinh trong trường. Trời đang mùa hè và mực nước có vẻ không sâu lắm, rất trong. Tôi suy đoán cùng lắm nó chỉ cao đến đầu gối là cùng. Một ý tưởng lóe lên. Không chần chừ nữa, tôi xắn quần lên tận đầu gối và bắt đầu chui vào trong nắp bể.

 

Thật may mắn là không có ai ở đây, nếu có người biết nguồn nước này chuẩn bị bị một người lội trong ấy thì chắc không ai dám dùng nữa và tôi được lưu danh toàn trường mất.

 

Tôi dồn hết lực vào cánh tay để vịn người, chân khua khua để tìm đáy bể. A đây rồi, bàn chân tôi đã cảm nhận được điểm hạ cần thiết, tôi nhẹ nhàng đáp xuống, thật may mắn là mực nước vừa đủ sâu để không làm ướt quần, mình tính toán thật là thông minh mà. Lắng nghe từng động tĩnh, tôi bắt đầu thấy có tiếng thở và tiếng bước chân đầy hậm hực. Gần như chắc chắn thằng Quang đang quay lại tìm tôi.

 

Trong lúc chờ đợi đến khi thực sự an toàn, tôi ngắm thử sự hùng vĩ của cái bể này. Ngoài những ống dẫn nước ngang dọc thì cuối hầm có một nguồn ánh sáng tương đối kỳ lạ. Theo như quan sát của tôi thì chỉ có nắp bể là nơi ánh sáng có thể luồn vào, nhưng ở phía cuối kia lại có một luồng sáng khá to, hình tròn và có vẻ như một cái bóng đèn đang tỏa sáng rực rỡ.

 

Bỗng một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện, nó có lẽ là một trong những giây phút kinh hãi nhất của đời tôi, từ luồng sáng xuất hiện một cái đầu, vâng một cái đầu người các bạn ạ. Ánh mắt ấy nhìn tôi, tôi điếng người khi nhìn vào cảnh tượng đó. Và rồi cái đầu đó biến mất, quay vào trong luồng sáng, tôi vẫn nhớ như in đó là một cái đầu đàn ông, tóc xoăn, khuôn mặt khá điển trai và có vẻ trạc tầm tuổi tôi. Thôi xong mình gặp ma giữa ban ngày rồi.

Không còn những dấu hiệu chứng tỏ thằng Quang còn lượn lờ, tôi tránh ngay khỏi cái bể nước ma quái. May mắn là vì nhà tôi khá gần trường nên tôi không đi xe đạp điện như các học sinh khác, nếu không thì chưa biết nó đã hành cái xe của tôi ra sao. Tuy vậy ngày mai vẫn là một ngày khó sống khi nó vẫn là lớp trưởng và có thể hành tôi bất cứ lúc nào.

 

Tôi về nhà với những sự lo lắng sợ sệt, lo cho ngày mai và sợ về cảnh tượng mà mình vừa mới chứng kiến ở bể nước. Chiều hôm đó triệu tập khẩn cấp 2 thằng bạn thân ra quán sữa chua gần nhà tôi, mà cũng là gần trường, nơi bọn tôi hay gọi thân mật là quán “sữa chua cống”, tôi không biết tại sao mọi người hay gọi thế nữa, vì xung quanh quán không hề có cái cống nào, và các món sữa chua cũng không hề “có mùi”, ngon và rất rẻ nữa.

– Mày sợ nó quá nên có vấn đề về thần kinh à ? – thằng Hưng Mỡ nghi ngờ

– Tao thề tao hứa tao đảm bảo, mọi thứ hiện lên trước mắt, tao không tin vào mắt mình luôn nhưng nó là thật !

– Theo những tài liệu mà tao đọc được, khi người ta quá khát, quá mệt và đạt đến giới hạn của cơ thể thì sẽ sinh ra ảo giác, bằng chứng là những người bị lạc lâu ngày ở sa mạc, họ thường thấy ảo ảnh là một hòn đảo đầy nước xuất hiện. – Thằng Tuấn nói với giọng đầy triết lý, thanh niên này đọc nhiều sách và là thằng giỏi nhất trong đám bọn tôi như đã giới thiệu ở phần đầu, cũng vì vậy mà cách nói chuyện của nó rất sách vở và cao siêu.

– Khát thì tao lấy ngụm nước uống mẹ nó rồi chứ, với cả ngồi chờ dưới cống cả buổi tao làm gì mệt nữa ?

– Hay mày lúc đó tim đập mạnh quá, chết lâm sàng, thấy thần chết đến bắt về, xong mày hết chết nên thần chết quay lại địa ngục ? – Hưng mỡ nói với giọng bỡn cợt và cười phá lên

– Chuẩn cmnr đấy, haha – Thằng Tuấn hưởng ứng

– Tao mà chết lâm sàng thật thì nằm xuống dưới đó cả người tao ướt hết rồi chứ đâu khô rang thế này ?

– Mày đùa bọn tao hả

– Tao không điên mà đùa với bọn mày, chiều mai học thêm chiều xong cả lũ đi theo tao vào cái bể nước kiểm chứng, sai tao bao bọn mày một chầu cống miễn phí ( là chầu ăn sữa chua ở quán sữa chua cống )

– Ô kê con dê, chết vì sĩ con ạ

– Còn vụ ngày mai, thằng Quang giết tao mất

– Yên tâm tiết cuối mày xin về sớm 1 tí rồi qua lớp tao, thằng đó mày không đánh được, tao không đánh được nhưng cả 2 thì có thể – Hưng Mỡ góp lời

– Mà nó lớp trưởng đấy, tao nghĩ nó có thể chơi đểu tao bọn mày ạ

– Đệt, lớp trưởng á, thằng mặt thộn đó mà cũng được làm lớp trưởng á ?

– Ừ, nó chém là làm lớp trưởng chục năm rồi, cô tin sái cổ, cả lớp tao chả có ai cùng lớp nó cấp 3 như tao nên không làm gì được.

– Thôi chúc mày tai qua nạn nghẻo, R.I.P – thằng Tuấn nói giọng bất lực

– Đệt, mày để tao chết với nó thật à ?

– Nó to thế mà tìm cách chơi bẩn thì khó cứu, mày chỉ có cách tìm đồng minh chức to tương tự để nương tựa thôi, có thể nó giúp được phần nào. – thằng Tuấn hiến kế

– À quên kể, lớp tao có con lớp phó xinh lắm, cơ mà tao sợ thằng Quang nên không vote cho nó, giờ có khi nó ghét tao rồi làm sao thành đồng minh được đây.

– Guê guê, xinh thật hả, cái này để tao giúp – thằng Tuấn mắt sáng lên

– Giúp thế quái nào ?

– Tao sẽ giúp mày lấy thiện cảm với cháu nó, nhưng với 1 điều kiện là mày phải share các info nhỏ đó cho tao, nếu hên thì tao được gấu, mày được đồng minh, OK chưa ?

– Ơ mày chưa gì đã thích nó rồi à ?

– Thời đại này là phải nhanh, 2040 rồi, hot girl mình không cua sớm thì thằng khác cua mất, hiểu chưa ? Tao sẽ cho mày biết kiến thức sách vở áp dụng vào cua gái sẽ hiệu quả như nào !

– Rồi rồi tao biết mày thánh tán gái rồi.

– Mai đi học mày làm gì thì làm, xin fb nó cho tao, tao sẽ sắp xếp tình huống để mày làm quen và lấy thiện cảm tốt với nó.

– OK, chốt nhé, à còn thằng Hưng Mỡ mai tao chờ mày ở cửa lớp, nhớ cứu tao.

 

Có mấy thằng bạn thân thế này tốt thật, cơ mà coi như cơ hội có gấu lại mất, vừa có gái xinh xuất hiện chưa làm gì đã phải nhường thằng bạn, cơ mà vì đại sự đành vậy, mà cũng chắc gì nó đã thích mình.

 

Chương 4: Tóc xoăn

 

Ngày thứ 2 đi học.

Khá lạ khi thằng Quang thấy tôi và nó có vẻ không muốn đánh tôi, trái hẳn với sự hung hăng hôm qua, tôi tránh mặt nó và nó cũng không có giấu hiệu muốn gây sự với tôi. Lạ nhỉ ?

Trước khi nhập học tôi đã add được fb của một số anh chị khóa trên, vào group trường, like fanpage trường, một sự kiện được pr khá rầm rộ đó là chương trình chào học sinh mới thường niên gọi là Offline. Hôm nay có 2 anh chị khóa trên đến từng lớp để giới thiệu chương trình. Trước cửa lớp tôi đã thấy xuất hiện một poster màu khá đẹp về chương trình Offline Khóa 69 ( khóa học của bọn tôi ). Anh con trai có mái tóc xoăn khá lãng tử, giọng nói lơ lớ khá lạ nhưng nhìn rất chất chơi và đẹp trai, chị kia có mái tóc ngắn, cũng hơi xoăn, khuôn mặt khá xinh xắn nhưng hơi lùn, cười xinh và giọng nói rất đáng yêu. Thế quái nào chơi hẳn một combo tóc xoăn vậy nhỉ.

Anh con trai dù giọng nói không tốt nhưng trình bày khá ổn và hài hước, tôi nhớ thêm vài thông tin là chương trình được tổ chức ngày khai giảng 5/9, xuyên từ chiều đến tối, và các lớp chúng tôi sẽ được chia thành 3 làng, mỗi làng 3 đến 4 lớp, lớp chúng tôi sẽ cùng làng với lớp Pháp của thằng Hưng Mỡ, lớp Văn và lớp chuyên Anh. Pháp Văn Tin Anh, hay đấy.

Lớp tôi bắt đầu nháo nhao lên hỏi info của 2 anh chị trai xinh gái đẹp, cuối cùng cũng ra một số thông tin đáng giá. Anh tóc xoăn tên Ta ( tên dị hợm thật ) học 12 tin, chị tóc xoăn tên Loan – học 11 Anh.

– Bọn chị có bản đăng ký tham gia các trò chơi vận động và văn nghệ, lớp trưởng lên nhận giúp chị nhé – chị Loan nói

 

Tôi sững người khi thằng Quang hoàn toàn không quan tâm đến, cứ như không phải nói đến nó vậy, trong khi cái Thu từ từ tiến lên nhận tập đăng ký và về chỗ, mọi người trong lớp có vẻ không có gì là ngạc nhiên.

 

– Các em còn thắc mắc gì không để bọn anh trả lời nhé – anh Ta cười nói

– 2 anh chị yêu nhau ạ ? – Cả lớp nhốn nhao

– Không, không phải đâu, Loan chưa thích có bạn gái – anh Ta trả lời ngọng ngịu

– Anh nói gì đấy ? – chị Loan gắt

– Thì đúng mà

– “bạn gái” là của con trai, con gái là “bạn trai”, nghe chưa

– Dạ hiểu rồi, Thôi không có gì nữa thì bọn anh xin thoát nhé

– Xin về, không phải thoát, nói bao lần rồi

– À xin về

– Chào mọi người

– Tạm biệt

 

Có vẻ như anh Ta này không sõi tiếng Việt cho lắm, thảo nào tên khá dị hợm và hay nhầm từ, lật fb anh này thì thấy họ tên Trần Văn Ta, các status lúc tiếng Việt lúc tiếng Nhật, vậy là Việt Kiều rồi.

 

– Cả lớp ai có năng khiếu hát hò hay văn nghệ gì thì giơ tay nhé – cái Thu đĩnh đạc nói

– Ơ thế là nó là lớp trưởng thật hả? – tôi quay sang hỏi thằng T ngồi cạnh.

– Mày bị gì đấy, không nó thì ai lớp trưởng, hôm đó mày cũng vote cho nó mà ?

– Ơ, rõ ràng là… à mà thôi

 

Quái lạ, cái trường này bị gì vậy nhỉ, tôi vẫn còn nhớ như in diễn văn nhậm chức của nó, cái máy bay giấy, … không lẽ mọi thứ chỉ là mơ.

 

– Sao toàn nhảy thế, không ai hát được à ? – tiếng cái Thu lại vang lên

 

Tôi thích hát lắm, giọng hát của tôi cũng khá được, nhưng tôi không dám hát trước đông người, chỉ thích ngâm nga trong nhà tắm hoặc khi đi một mình, thằng nào đề cử tôi thì chắc tôi cũng không dám nhận chứ đừng nói xung phong.

– Tiến, cậu hát được không ? , mọi người đều có vị trí hết rồi từ nhảy đến thể thao, còn mỗi cậu chưa đăng ký gì ?

– Tớ, tớ…, tớ không biết hát

– Bừa đi, với cả ghép với các lớp khác nữa, cùng lắm nếu cậu hát dở thì bị loại cho lớp khác hát đại diện làng cũng được, tớ vẫn muốn mọi người cùng tham gia.

– Tớ,… ngại lắm

– Lớp  phó mà không làm gì là không được đâu

– Ơ, tớ là lớp phó ???, bao giờ vậy ?

– Cậu sao thế? Đây là fb của tớ, cậu cứ suy nghĩ đi, tối nếu cảm thấy nhận được thì mess tớ nhé – Thu hí hoáy cầm bút viết vào một tờ giấy rồi gửi tôi

– Uhm, để tớ tính

 

Thực sự là rất khó hiểu khi mọi thứ bỗng xoay chuyển 180 độ so với hôm qua, điều tôi lo ngại là thằng Quang thì bỗng không còn gây sự với tôi nữa, nhiệm vụ xin info của cái Thu cho thằng Tuấn chưa cần làm thì nó đã tự nộp, khá nhiều sự lạ bắt đầu diễn ra, thằng Quang không phải là lớp trưởng nữa mà là con Thu. Cả cái vụ lớp phó nữa Hư cấu.

Tôi sẽ tìm ra sự thật vào chiều nay, khi cùng 2 thằng bạn tìm hiểu cái bể nước bí ẩn kia. Hi vọng là vậy.

11205140_1621615891383352_1201219007642801899_n

Chương 5: Bóng tối

 

11 rưỡi trưa, trước khi về nhà, tôi lượn qua cái bể nước một tí, để chắc chắn luồng ánh sáng vẫn còn đó, nhưng tôi vẫn sợ sẽ bắt gặp “con ma” kia. Trong đầu đang suy nghĩ vẩn vơ thì tôi va phải một người, suýt ngã xuống đất thì người kia kịp đỡ tôi dậy.

– Em có sao không ?

– Dạ không sao ạ, anh… ơ anh Ta phải không ạ ?

– Ừ sao biết anh ?

– Lúc sáng anh vào lớp em nói về vụ Off k69 ấy mà

– À so desu ka, anh nhớ rồi

– Anh vừa nói cái gì vậy?

– À không có gì, ra thế

– Ơ sao tay áo anh ướt hết vậy

– À nãy anh mở vòi nước hơi to lớn, nó bắn ra

– “mạnh” chứ không phải “to lớn” anh ạ, haha

– À, anh hơi kém tiếng Việt, em đi đâu đấy

– Em đi vệ sinh tí

– Cẩn thận cái bồn rửa tay, hôm nay không hiểu sao nước mạnh bất thường.

– Dạ em hiểu rồi ạ

 

Quái nhỉ, không lẽ bồn nước có vấn đề, thôi chết, nước mạnh nghĩa là bể đã nhiều nước, sâu quá che mất cái lỗ hôm qua làm sao, với cả thế thì ai dám chui xuống nữa, thôi xong rồi.

Tôi chạy thục mạng đến chỗ bể nước cạnh sân bóng, leo lên và ngó xuống một cách cẩn thận. Mực nước vẫn vậy, có lẽ nào bể nước này không thông với các vòi trong trường, và sự tăng giảm mực nước trong bể này không ảnh hưởng đến các vòi kia? Tôi nằm xuống thò đầu vào bể, ánh sáng hôm qua vẫn còn. Phù, may quá, nó mà biến mất thì chiều mang danh chém gió và tốn cả cục tiền khao sữa chua bọn ăn tạp kia mất.

Tôi yên tâm ra về, nằm dài lên giường và check facebook, việc đầu tiên là add fb cái Thu. Chà chà, Nguyễn Hiền Thu, tên hay phết, cơ mà cũng thắc mắc là sao nó không để Thu Hiền nhỉ, đọc thuận mồm hơn.

Quên chưa nói với các bạn, 2040 là lúc facebook đã thống lĩnh toàn bộ thị trường, điện thoại dòng F của Facebook với sự tương tác tốt với các phần mềm của hãng này, không thấm nước, cảm ứng 2 mặt. Người ta không còn sử dụng điện thoại truyền thống nữa mà chuyển qua dùng chức năng gọi của facebook và tất nhiên nhắn tin cũng không ngoại lệ, không cần add friend họ vẫn có thể gọi điện cho nhau thông qua ID, chủ yếu là để video call, còn điện thoại thì 99% người dân dùng đồng hồ thông minh nên cứ ghé tay vào miệng là chém được thôi. Ai cũng dùng facebook từ bố mẹ đến ông bà, đó là lý do tôi và các bạn trẻ khác phải rất kiềm chế đăng các status không hợp lý, yêu đương, chửi nhau hay này nọ,….

Lời mời kết bạn của tôi đã nhanh chóng được accept, tôi ném facebook của Thu cho Tuấn rồi ngủ một giấc để chuẩn bị cho ca học chiều, chắc tối nay tôi mới dám quyết định có nên tham gia hát hò hay không.

Tan ca chiều, 3 bọn tôi tập trung ở lớp thằng Hưng mỡ và chuẩn bị tiến lại bể nước.

– Mày với cái Thu sao rồi ? – tôi hỏi thằng Tuấn

– Nó mới accept friend thôi, cũng chảnh chó phết đấy, nhắn được vài câu thì đòi ngủ, cơ mà yên tâm, tao đã thích ai thì đứa đó phải đổ thôi.

– À mày biết chuyện gì chưa, thằng Quang ko phải lớp trường, cái Thu mới là lớp trưởng ?

– Ơ là sao, lớp mày đổi nhanh vậy- thằng Hưng ngơ ngác

– Tao không biết nữa, rõ ràng hôm qua tao nhớ như in là thế, giờ lại không phải, còn nữa, tao là lớp phó.

– Dạo này tao thấy thần kinh mày mát mát ấy, mình làm lớp phó mà cũng không biết ?

– Tao cũng thấy bất thường ?

– Thôi mày lú rồi, xem cái bể nhanh còn về.

 

Mặt trời đã xuống dần, tôi đứng ở dưới chờ 2 thằng bạn leo lên ngó với vẻ mặt đắc thắng, rồi bọn nó sẽ hiểu rằng những gì tôi nói là sự thật, cái bể đó thực sự đáng sợ và kỳ lạ.

– Ê có cái gì đâu mày ? thằng Tuấn quay lại hỏi

– Mày xem kỹ đi, ở cuối bể ấy ?

– Có quái gì đâu ?

– Ơ mắt mày đui à, để tao lên

 

Tôi nhảy lên miệng bể, nằm sấp và thò đầu tối đa vào góc của nguồn sáng trước kia, và thực sự đúng như lời thằng Tuấn nói : cái luồng sáng đó biến mất.

 

– Tao nghĩ có ai đó che lại rồi, tối om thế này mình không nhìn thấy thôi, để tao nhảy xuống lại gần cái hố xem có cái gì chắn lại không

– Ừ mày xuống đi

– À mà không được, cái đầu ma đó thò ra thì làm sao, Hưng mỡ mày to khỏe đi xuống với tao có gì đánh nhau luôn

– Sợ đéo gì mà đéo sợ, định chơi lầy à, tao đi cùng mày phát này, nếu vẫn không có thì xác định giữ lời hứa đi đừng làm trò con bò nữa.

– OK, đi – tôi trả lời ngập ngừng.

 

Tôi đặt chân xuống trước sau khi đã xắn quần lên tận đầu gối, còn thằng Hưng Mỡ thì không cần, vì quần nó là loại hút nước, công nghệ này mới có từ tầm cuối năm 2038 đầu 2039, dù ngâm nước nhưng chỉ cần ra khỏi nguồn nước một thời gian thì toàn bộ nước sẽ tự bay hơi chỉ sau vài giây. Tôi cũng có một bộ nhưng chỉ dùng khi đi du lịch hay phượt vì nó khá đắt.

Cả 2 từ từ tiến lại gần góc bể, nơi mà trước kia tôi thấy nguồn sáng, thấy tôi ngập ngừng, thằng Hưng mỡ nói:

– Mày đứng yên đấy, ma với cỏ,  để tao lại sờ cho

Hưng Mỡ bám theo nguồn sáng leo lét từ cái nắp bể để tiến đến cuối, lấy tay xoa xoa khắp tường, và quả nhiên, đây chỉ là một thành tường không hơn không kém.

– Đủ rồi nhé, ra cống luôn và ngay, mày hoang tưởng hơi nặng rồi đấy

– Vô lý thật, tao thề…

– Không thề thốt gì cả, đã kiểm chứng và không có gì.

 

Cả 2 đứa tôi lên bờ, chiều hôm đó tôi phải khao bọn nó một chầu cống no nê và những thắc mắc trong đầu lại xuất hiện, tại sao ánh sáng lại không xuất hiện mà chỉ là bóng tối, liệu tôi có đang mơ hay ở ngôi trường này có một sự quái quỷ nào đó đang diễn ra ?

 

11168485_1621616124716662_7078695525730752451_o

Chap 6: Anh Ta

 

– Thu à, tớ Tiến đây.

– Uh ai chả biết, tên nick cậu lù lù kia

– Cậu oẳn tù tì với tớ được không ?

– Là sao

– Tớ không biết có nên đăng ký hát không nữa, có đăng kỹ chắc cũng xịt thôi, các lớp khác nhiều nhân tài lắm

– Thế thì liên quan gì đến oẳn tù tì?

–  Khi đang băn khoăn giữa 2 con đường thì tớ muốn có cách nào đó để ra quyết định một cách ngẫu nhiên, nếu cậu thắng tớ sẽ đăng ký, tớ thắng thì thôi.

– Thôi được rồi cậu lằng nhằng quá đi

 

Tôi chuyển chế độ chat sang video call, cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo của Thu xuất hiện, kết quả là tôi thắng.

 

– Tiếc vậy, thế giờ sao đây ?

– Oẳn lại đi

– Ơ sao thế ?

– Nãy… nãy tớ chưa tập trung

– OK, oẳn tù tì

– Guê, lại thua

– Nốt lần nữa đi, quá tam ba bận

– Vẫn thua nữa, dị thế

– Thôi vậy

– Này, cậu vẫn muốn hát đúng không ?

– Thực ra thì…

– Thôi đừng thế nữa, tớ biết cậu có khả năng, hôm qua tớ có nói chuyện với anh Ta, chương trình này là để giúp những thành phần ngại ngại như cậu có cơ hội thể hiện mình đấy ?

– Nhưng tớ sợ lắm

– Sợ gì vậy ?

– Tớ sợ cảm giác mọi người nhìn mình

– Tháo kính ra, và cậu sẽ chỉ thấy xung quanh mờ ảo, không còn biết ai lại ai nữa.

– Ý hay đấy, à cái Offline này nó có từ bao giờ nhỉ, tại sao người ta lại gọi là Offline, cậu biết không ?

– Cái này tớ cũng không rõ, nhưng anh Ta bảo là chương trình này có từ k3x rồi, nghĩa là từ hơn 30 năm trước, suýt chút nữa Offline không được tổ chức nữa, hình như từ lúc thầy hiệu trưởng hiện tại xuất hiện, cách đây tầm 25 năm.

– Nghĩa là từ khóa 43 44 đã có biến ?

– Đúng rồi

– Hồi đó anh Ta còn chưa đẻ nữa, sao ảnh biết ?

– Tớ cũng không rõ, có thể là qua một số tài liệu nào đó.

– Nhân vật Ta này có vẻ đặc biệt nhỉ, cậu biết thêm thông tin gì của anh ta nữa không ?

– Rất giỏi máy tính, biết đàn hát, người Nhật, đến Việt Nam hồi lớp 8, hiện tại chưa sõi tiếng Việt, à tên Nhật của lão là Takumi, nên chuyển sang tiếng Việt là Ta đấy.

– Hay vậy, còn chị đi cùng ?

– Khá kín tiếng nên tớ cũng không tìm hiểu kỹ, hay đi cùng anh Ta nhưng không biết mối quan hệ giữa 2 người thế nào, à tóm lại cậu vẫn đăng ký chứ ?

– Đành vậy, bị loại thì thôi nhé ?

– Tớ tin ở cậu mà, hì

 

Màn hình bên kia chuyển sang màu đen, cuộc gọi kết thúc, tôi cảm thấy có một cái gì đó ngờ ngợ về thanh niên Việt Kiều này, tại sao anh ta biết nhiều chuyện như vậy ? Thử làm quen với lão xem sao, biết đâu mình sẽ có thêm thông tin.

 

Tôi add facebook của anh Ta, rất may là anh ấy nhận ra tôi sau hôm va chạm nên thoải mái accept, tôi mạnh dạn gửi một tin nhắn:

– Chào anh ạ, em là Tiến, bữa có vấp ngã vào người anh đây, hehe

– À anh nhớ chú mà, khỏe chứ

– Em khỏe anh ạ, em có thể hỏi anh một vài câu được không ?

– OK vô tư đi

– Tại sao anh lại đến Việt Nam vậy ?

– Ông bà nội anh là người Việt, anh về Việt Nam chơi một thời gian, thấy thích nên ở lại.

– Em thấy ở Nhật ngon hơn mà sao anh lại chọn Việt Nam ?

– Giả sử chú muốn làm một việc mà không muốn nó làm xáo trộn cuộc sống của mình, thì chú sẽ làm ở một nơi thật xa, đúng không ?

– Em vẫn chưa hiểu ?

– Thế này, dù sao anh cũng đang cần một người cộng sự, anh cảm thấy chú là một người đáng tin tưởng, khá nhút nhát, nên anh sẽ giúp chú thực hiện một điều mà chú mong muốn nhất ở dưới ngôi trường này.

– Nó có liên quan gì đến việc anh đến Việt Nam ?

– Chú sẽ được chứng kiến cách anh giúp chú, qua đó sẽ hiểu lý do, điều kiện là chú sẽ phải chấp nhận các rủi ro mà mình có thể gặp phải nếu vi phạm một số điều luật, hậu quả lớn nhất là không chỉ chú mà có thể cả dòng họ chú sẽ biến mất.

– Sao nghiêm trọng vậy anh ?

– Nói cho anh biết chú muốn thay đổi điều gì nhất ?

– Em muốn học giỏi hơn

– Cái này phụ thuộc bản thân chú rồi, anh không giúp được

– À em muốn được mọi người công nhận khả năng, và không ai còn dám bắt nạt em.

– Thằng nào bắt nạt chú ?

– Anh biết thằng Quang lớp em không ?

– Không biết, nhưng không sao, sáng mai học xong tiết 5, chú gặp anh ở sân bóng, lúc đó anh sẽ nói qua các điều luật và chú có thể trả lời chấp nhận tham gia cuộc chơi hay không, nếu tham gia cùng anh, chú sẽ có cơ hội nghìn năm có một trong đời để thấy những điều mà chú chưa bao giờ nghĩ là mình được thấy .

– Nghe có vẻ hoành tráng, OK hẹn gặp anh ngày mai ạ.

Tôi dừng chat, vậy là mới chỉ có 3 ngày mà tôi đã liên tiếp gặp những điều kỳ lạ, những điều anh Ta nói càng làm tôi mơ hồ hơn, một cuộc chơi thú vị nhưng có thể phải đánh đổi bằng một cái giá rất đắt. Tuy vậy có thể nó sẽ giúp tôi giải đáp được những thắc mắc mà tôi đang có trong đầu, tóm lại, anh Ta là ai ?

 

Chương 7: Ánh sáng

 

Một ngày nữa đến, hôm nay là lúc danh sách các thành viên tham gia văn nghệ và thể thao đã được chốt, chiều nay tôi sẽ phải họp mặt cùng các thành viên trong đội văn nghệ của các lớp khác trong làng, qua đó chọn ra tiết mục phù hợp để “chiến” cùng các làng khác. Thằng Quang dạo này thực sự khác lạ, nó trầm và ít nói hơn, hay là gia đình nó có chuyện buồn nhỉ ?

Tiếng trống báo hiệu 5 tiết học đã kết thúc, tôi xin hoãn vụ khao cống cho thằng Hưng và Tuấn sang buổi chiều để đến gặp anh Ta. Trời gần trưa nắng chói chang, chiếu xuống làm sân bóng sau trường mang một màu xanh tươi mơn mởn của cỏ nhân tạo, anh Ta đã đợi sẵn ở cửa vào sân chờ tôi.

 

– Anh chờ em lâu chưa ?

– Cũng vừa ra mà, chú đi theo anh

 

Anh Ta dẫn tôi đến cái bể nước cạnh sân bóng, nơi tôi đã nhìn thấy luồng sáng bí ẩn hôm nọ, và nó đã biến mất chiều hôm tôi dẫn 2 thằng bạn đến kiểm chứng.

 

– Lúc ở Nhật anh đã chế tạo được một cỗ máy giúp bóc tách năng lượng tối từ vũ trụ. Vẫn còn một cái máy nữa anh đang nghiên cứu nhưng chưa xong, đang ở trên nóc nhà đa chức năng, một hệ hệ thống thu sáng qua đó anh sẽ tìm hiểu và tạo ra cách vượt qua tốc độ ánh sáng, chú ngó xuống bể xem có thấy gì khác lạ không ?

 

Luồng sáng kỳ lạ lại xuất hiện như chưa từng biến mất, như vậy là tôi không phải đang mơ, và tôi sắp khám phá ra nguồn gốc của nó.

 

– Như chú đã thấy, ở góc bể không hề có lỗ nào cho ánh sáng mặt trời chui xuống, nguồn sáng ấy tạo ra là do sự tổng hợp ánh sáng trên nóc nhà đa chức năng, qua các ống dẫn bẻ cong ánh sáng để xuống vị trí đấy, tạo thành một lỗ hổng thời gian, để thu được nhiều ánh sáng nhất thì anh chỉ bật nó trong khoảng 9h sáng đến 4h chiều, sau thời gian đó anh đóng luồng sáng lại để tiết kiệm ánh sáng thu được và tránh bị phát hiện.

– Nó có công dụng gì hả anh?

– Chú xuống bể cùng anh

 

Như vậy là đã rõ, anh Ta chính là người đã tạo ra nguồn ánh sáng này, hôm va chạm với tôi người anh ấy ướt không phải do vòi xịt mạnh mà là do anh ta vừa mới tử bể nước này lên, lúc tôi và 2 thằng bạn kiểm tra không thấy gì là bởi sau 4 rưỡi chiều thì luồng sáng đã đóng, thì ra là vậy.

Chúng tôi mon men lại gần cái ô tròn đang tỏa rực chói chang, anh Ta nói với giọng nghiêm túc:

–  Nếu chúng ta di chuyển với tốc độ ngang tốc độ ánh sáng thì mình sẽ tiến về tương lai, vì thời gian và tốc độ là 2 thứ có tính tương đối, bù trừ cho nhau. Còn muốn về quá khứ thì… à mà chú có hiểu gì không

– Cứ cho là em hiểu đi anh, tiếp anh – tôi trả lời ngán ngẩm vì chả đọng lại được gì

– Hiện tại cỗ máy của anh có thể tách xuất được năng lượng tối, gọi là năng lượng X bí ẩn từ vũ trụ, rồi dùng năng lượng đó ép cong thời gian. Nó có thể giúp mình trở về quá khứ và sau đó quay lại đúng thời điểm hiện tại, anh vẫn đang nghiên cứu thêm để nó có thể giúp mình đi đến tương lai, nhưng rất khó vì chạm được tới tốc độ ánh sáng là một điều không đơn giản.

– Như vậy đây là lỗ hổng thời gian

– Chính xác

– Vậy trong lúc mình trở về quá khứ thì thời gian của hiện tại có trôi đi không anh

– Có, đó là lý do anh luôn phải về sớm trước 4h chiều của hiện tại, nếu không thì 9h sáng hôm sau anh mới quay về được, và mất một buổi học, em hiểu chứ, khám phá quá khứ rất hay nhưng khá mạo hiểm, và có những rủi ro.

– Rủi ro ?

– Nếu em trở về quá khứ và em cầm súng bắn chết em ở quá khứ, thì liệu em có tồn tại không ?

– Như vậy là…

– Nó gọi là “dị biến thời gian”, nếu em làm những gì đó trong quá khứ mà ảnh hưởng đến hiện tại thì lúc đó rất có thể em sẽ biến mất, và những gì liên quan đến em cũng sẽ biến mất theo, những người được em cứu mạng sẽ vẫn chết, con cái họ sẽ không được sinh ra, em hiểu chứ.

– Anh đến Việt Nam là để ?

– Đúng rồi, để tránh những tác động đến các nhân vật mà anh đã gặp trong quá khứ ở Nhật Bản, tránh dị biến thời gian.

– Anh chọn ngày trở lại bằng cách nào

– Nó đã được lập trình sẵn trong đồng hồ của anh rồi, anh sẽ cài vào đồng hồ của chú phần mềm tương tự, từ sau trở đi sau mỗi buổi học, chú sẽ đi cùng anh để giải quyết một việc trong quá khứ, nó đang tác động xấu đến hiện tại, vào năm 2015.

– Mình anh không giải quyết được sao ?

– Cả anh lẫn chú cũng chưa chắc, nhưng càng ít người biết càng tốt.

– Trật tự, bây giờ mình sẽ tạm demo bằng cách trở lại ngày nhập học nhé, 20/8/2040, 7h sáng.

 

Anh Ta nhấn vào đồng hồ, ánh sáng của lỗ hổng thời gian tỏa ngày càng rực rỡ và bắt đầu tỏa sức nóng khó chịu, tôi và anh Ta bắt đầu bị hút vào trong khoảng không đó và sau vài giây, sức nóng biến mất, tôi và anh Ta vẫn ở trong bể, vị trí cũ.

 

– Ra ngoài thôi, đến nơi rồi.

– Đây là quá khứ rồi hả anh ?

– Chính xác, à chú tránh gặp lại chính chú trong quá khứ nhé, nguy hiểm đấy !

– Dạ em biết rồi.

 

Tôi và anh Ta ra khỏi bể, gặp ngay thằng Hưng Mỡ đang nói chuyện với một con bé rất xinh, trong khi mọi người đã vào nhận lớp. Như vậy đây là lý do nó chỉ lớp cho tôi nhưng vẫn chưa tự vào lớp mình cách đây 3 ngày. Thằng này láo thật, có gái mà không nói gì với anh em.

 

16469023832_1591ea8023_k

Chương 8: Quá khứ

 

– Từ từ nào, lớp chú tầng 3 đúng không, đi theo anh

– Dạ

 

Tôi và anh Ta nấp ngoài cửa lớp, được chứng kiến lại cảnh thằng Quang ném máy bay giấy lên bàn tôi, cảnh nó đọc diễn văn nhận chức lớp trưởng. Mọi thứ hiện lên trước mắt tôi cứ như mơ.

– Thằng mặt thộn đó hay bắt nạt chú đúng không ?

– Đúng rồi anh, nó được bầu làm lớp trưởng, lát ra về nó còn đánh lén em nữa.

– Yên tâm để anh trị nó.

 

Tôi và anh Ta chờ đến hết giờ học, nấp sau nhà để xe và nhìn thằng Tiến của quá khứ đang đi ra phía sau sân bóng ngắm nghía, suy tưởng. Đây rồi, thằng Quang đã xuất hiện và rón rén đằng sau.

 

– Lấy điện thoại ra, quay clip lại, nhanh ! – anh Ta nói

– Em hiểu rồi ạ

 

Điện thoại của bọn tôi hầu hết đều có độ phân giải hơn 100 MP nên có thể quay phim từ rất xa mà zoom vẫn không bị nhòe, công nghệ của những năm 2040 có nhiều cái hay ho nữa nhưng trình bày sau nhé, thằng Quang bắt đầu đạp chính tôi ở quá khứ từ phía sau, tôi và anh Ta lại gần hơn để thu tiếng. Tôi tập trung quay, anh Ta quan sát xung quanh.

– Thôi xong đoạn đá đẹp đó là đủ rồi đấy, ê mà sao lớp chú kéo nhau đi đâu đấy ?

– Em không rõ, hôm đó lớp về hết còn em ở lại mà.

– Đầu óc chú nghĩ vớ vẩn rồi không quan tâm gì hết à, anh nhớ mới nhập trường thì lúc ra về cả lớp sẽ cùng giáo viên đi ăn và giới thiệu làm quen nhau mà.

– Thôi chết rồi, em quên, làm sao giờ.

– Không sao, chú sẽ đi thay chính chú ở quá khứ, đuổi theo ngay còn kịp.

– Dạ em hiểu ý anh rồi.

– Tranh thủ đưa clip này cho cô, nó không làm lớp trưởng được đến ngày mai đâu.

– Còn anh

– Anh quay về hiện tại có tí việc rồi trở lại đây chờ chú, nhớ về trước 4h trưa, gần đến giờ anh sẽ gọi, cẩn thận đấy, chú mà chết ở quá khứ là ở hiện tại chú sẽ mất tích không lý do, và ở quá khứ sẽ có nhiều chuyện phức tạp xảy ra đấy.

– Dạ rồi ạ.

 

Anh Ta không còn hay nói sai từ tiếng Việt như trước nữa, có vẻ như những cái nhầm từ trước đó là cố tình vì một mục đích gì đấy, tiếng Việt anh ấy khá sõi.

 

– Tiến, sao em đến muộn thế ? – cô chủ nhiệm hỏi

– Dạ em mới về nhà thay quần áo tí rồi quay lại ạ.

– Ơ có thẻ học sinh rồi à, sao cả lớp chưa có mà em có rồi ?

– Cái này em mượn của anh khóa trên, không phải thẻ em ạ . – tôi lúng túng cất thẻ vào balo

– Thôi vào ngồi với mọi người đi, Quang ở đâu mà không thấy nhỉ.

– Em có thể gặp riêng cô một tí được không ạ.

 

 

– Có chuyện gì vậy em ? – cô đi cùng tôi ra một góc riêng

– Đây là clip do bạn em ghi lại lúc nãy, người trong clip là Quang và người bị đánh là em ạ.

 

Cô ngạc nhiên dõi theo từng diễn biến trong clip, may mà tôi mượn lý do đã thay quần áo trước khi đến nên không còn bị cô thắc mắc tại sao không có dấu chân sau lưng áo. Với vẻ mặt nghiêm trọng, cô quay lại chỗ ngồi.

– Quang, em đánh nhau giờ mới xong à ? – Cô chủ nhiệm nhìn ra cửa, thằng Quang với chiếc áo đẫm mồ hôi xuất hiện.

– Dạ, em… em

– Có clip trên tay tôi đây, em có muốn xem lại không ?

– Dạ… em xin lỗi cô – Quang run rẩy tìm một chỗ ngồi

– Cô nghĩ nếu bạn Quang tiếp tục làm lớp trưởng thì sẽ có nhiều điều không hay xảy đến với lớp ta, tuy nhiên cô vẫn muốn hỏi ý kiến của cả lớp.

 

Tôi hào hứng giơ tay ủng hộ Thu lên làm lớp trưởng, trong khi Quang không còn chức vụ gì trong lớp nữa.

 

– Tiến, em làm lớp phó nhé ?

– Ơ, em có kinh nghiệm gì đâu cô?

– Em đã rất tỉnh táo và giúp cô bắt quả tang được trường hợp bắt nạt bạn bè của Quang, cô nghĩ lớp cần những người như em để giám sát các bạn.

– Em thấy ý kiến của cô rất hay ạ – Thu lên tiếng.

– Dạ em… em

– Cả lớp cho Tiến một tràng pháo tay nào.

 

Tôi ngạc nhiên với những gì mình đang chứng kiến, như vậy là tôi đã hiểu được lý do về sự thay đổi thái độ của Quang, việc Thu lên lớp trưởng, và người tôi gặp ở dưới bể nước hôm nọ với mái tóc xoăn chính là anh Ta, mọi việc thật khó tin nhưng đã sáng tỏ.

 

Tôi quay trở lại trường và thấy anh Ta đang mỉm cười chờ đợi.

– Sao rồi, ổn chứ

– Trên cả tuyệt vời anh ạ.

– Nãy anh về hiện tại có chút việc, lúc quay lại vừa chui ra thấy có người nên anh lại chui vào, chờ nó đi anh mới dám chui ra trở lại, nguy hiểm thật.

– May cho anh đó, thằng đó là em, haha

– Vậy là chú biết cái chỗ đó từ trước à ?

– Hôm đó có thấy luồng sáng nhưng không biết nó là gì, thì ra là trò của anh.

– Thôi về hiện tại đi kẻo muộn, việc quan trọng mình cần thay đổi ở quá khứ không phải vụ này đâu, chỉ là demo thôi.

– Mà có chuyện gì ở hiện tại mà anh phải về gấp vậy ?

– Chuyện gái gú ấy mà, anh không về kịp nó giận anh chết mất.

– À sao bây giờ anh nói tiếng Việt sõi thế, không sai từ như trước nữa ?

– Nếu bình thường anh nói chuẩn từ, thì sao có cơ hội để mượn cớ cho ai đó sửa từ cho anh, chú còn kém lắm.

– Á à, anh thật là nguy hiểm

– Haha, thôi về nào.

 

4 chap tiếp theo tại : 

[Truyện dài] Điệp vụ X ( Chap 9 -> 12 )

 

 

 

 

Bình luận

Bình luận Facebook