Tiếp 6 chap trước ở đây:

NOCTURNE – MỘT KÝ ỨC ĐẸP ( Chap 1 -> 6 )

Chương 7

Đó là 1 buổi chiều mùa đông ở trường, ngôi trường đã trở thành 1 mái nhà, 1 kỉ niệm không thể nào quên. Mặc dù nhớ về nó là nhớ về những ngày thắng sởn cả gai óc, suốt ngày chỉ biết úp mắt vào sách vở, những nỗi lo và áp lực từ thầy cô và bạn bè. Nhưng phải thừa nhận rất trường tôi rất đẹp. Những hàng cây chạy dọc lối đi tỏa bóng xuống ngợp cả tầm mắt, nếu bạn đứng từ cổng nhìn vào có thể nói đó là 1 con đường lãng mạn như phim hàn. Trường rộng đến nỗi có nhiều nơi học 3 năm mà tôi chưa từng mò đến, chỉ kịp nhìn lướt qua.
Tôi thường ở lại trường sau những ca học thêm chiều, đôi khi cùng lũ bạn chạy ra sân bóng làm vài trận, đó có lẽ là đam mê duy nhất vào thời điểm bấy giờ, nơi anh em được hò hét, được chạy, được sống thật với nhau nhất, bỏ qua những ganh đua trong học tập, tât cả chạy hùng hục như lũ trâu điên mặc trời mưa nắng.
Mùa đông đến, đôi lúc ở lại trường chỉ để nói chuyện với lũ bạn, đá kiện trước sân trường, 12 rồi đấy, những gì qua đi hôm nay có thể sẽ là cuối cùng của thời học sinh, từ buổi khai giảng cuối cùng, những lần đạp xe rong ruổi khắp thành phố đến thăm thầy cô trong ngày 20/11, những đêm diễn văn nghệ hay cả những trận bóng đá, tất cả đều sẽ là những kỉ niệm cuối bên nhau.Vì vậy tôi hiểu rằng phải biết trân trọng tình những khoảng thời gian quý giá này, để sau này quay đầu nhìn lại và không… hối tiếc
Những ngày chán về nhà thì cứ đi dạo ở sân trường, quanh những tán cây lộc vừng hay bằng lăng, ngồi xuống hàng ghế đá trải rộng khắp nơi. Hôm nay có lẽ là 1 buổi nhiều như bao ngày khác cho đến khi tôi nghe thấy tiếng khóc, của 1 đứa con gái nào đó sau hàng cây kia.
Chợt nghĩ, lại thất tình hay ăn ngỗng chớ gì, con này điên rồi, khóc thì về nhà mà khóc chớ ngồi bù lu bù loa cho cả trường biết à, lúc này là sau ca học, trường cũng vắng người dần, còn 1 vài ánh đèn trên dãy hành lang khối 12, chắc bọn nó ở lại trang trí lớp chuẩn bị cho Noel, lại sắp noel nữa rồi, có lẽ lại 1 mùa noel cô đơn, định quay lưng đi, tránh dây phải cái loại này thì mệt, nghe tiếng nấc to hơn, ơ nghe sao cái giọng này quen quen, chạy lại ngó tí xem đứa nào. Lại gần hơn những tiếng nấc, tôi cảm nhận được một hình dáng hỏ bé quen thuộc: là “kẹo mút”..
Tôi bước đến trước mặt con nhỏ, không nói gì, nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn nó, 2 tay quệt đi những giọt nước mắt trên mà . Nó nhìn tôi, cũng chẳng nói gì, bỗng nhiên.. nó khóc to hơn nữa. Móa cái con này, đứa nào gần đó thấy lại tưởng mình đánh nó, nhìn quanh, không thấy ai.
– “Này nhóc, sao tự nhiên ngồi khóc, em có chuyện gì?”
Im lặng…. tiếng khóc nhỏ dần.
– Bị điểm thấp à?
Nó gật, rồi lại lắc lắc, không hiểu nổi nó bị cái nữa.
– Thế là ra làm sao?
– “Em căm thù môn lý, em ghét cay ghét đắng nó, ghét lây cả anh nữa”. Bây giờ mới chịu mở miệng.
– “Ôi dào, tưởng gì, thế thì có gì mà phải khóc, đi học điểm thấp là chuyện thường như cân đường hộp sữa, vậy mà người ta tưởng có chuyện gì quan trọng lắm.”
– “Anh đi đi, anh không hiểu cái gì cả, em ghét anh.”
– “Ờ thì anh đi”. Nói rồi tôi quay lưng đi thật. Đi được 1 đoạn thì nghe tiếng nó.
– “Ơ này”.
Vờ như không biết, tôi cứ đi thẳng, đến khi khuất tầm mắt thì chạy vù ra cổng trường
– “Cô ơi, lấy cháu cái kẹo mút, nhanh đi cô.”
Quay lại vẫn thấy nó ngồi đó.
– “Đây nhóc, ăn đi, đừng khóc nữa”
– “Sao không đi luôn đi.”
– “Anh đùa thôi mà, he he.”
– “Kể lại đầu đuôi coi nào, ông nào dạy lý em mà ác thế. ”
Hóa ra chuyện điểm thấp lại không đơn giản như tôi nghĩ, mẹ “kẹo mút” rất giận, và cấm không cho nó đi học đàn nữa, vì nghĩ rằng học đàn làm ảnh hưởng đến việc học trên trường, còn bảo thi xong đại học mới cho đi học lại. Nó kể xong thì lại khóc tôi chả biết nói gì nữa, chỉ cầm tay nó, rất nhẹ nhàng, cái cảm giác cầm một bàn tay mềm mại và yếu ớt thật là lạ, 1 cảm giác ấm áp giữa mùa đông.
– “Được rồi, anh sẽ giúp em.”
– “Giúp làm sao cơ?”
Sáng hôm sau giờ ra chơi chạy sang lớp kẹo mút, đưa cho nó mấy quyển sách lý.
– Em cầm về đọc qua trước đi, hôm nào rảnh anh kèm giúp cho.
– Em không học đâu, em ghét nó.
– Thế em có muốn đi học đàn trở lại không.
Gật đầu.
– Thế thì phải học chứ, với lại có anh… Tôi đứng đơ cả lưỡi
– Anh làm sao?
Sau lưng “kẹo mút”, trong lớp của nhỏ, tim tôi rung lên, có gì đó nhói, 1 cảm giác rất kì lạ có phải đó chính là ..”baby” người mà tôi tìm kiếm cả tuần nay

Chương 8

– “H ơi, con bé đứng cạnh cửa sổ lớp em là ai đây?”
Kẹo mút ngoảnh đầu lại, hướng về phía lớp nó, rồi quay rất nhanh lại phía tôi
– “À, đó là M, hoa khôi lớp em đấy, sao anh hỏi nó?”
– “Hình như trước đây anh gặp rồi thì phải, nhìn thấy quen quen.” Tôi cố gắng nói thật nhanh, che giấu đi cảm xúc đang rạo rực của mình.
– “Thế à”. Con bé nhìn tôi dò xét, ánh mắt tỏ vẻ rất ngạc nhiên.
– “Thôi anh về lớp đây, em nhớ đọc mấy quyển sách anh đưa đấy, hôm sau buổi chiều ở lại học anh dạy lại cho.”
– ” Vâng ạ”
Đợi khi “kẹo mút” quay lưng đi, tôi tia nhanh ánh mắt về phía cửa sổ. Có lẽ đó đúng là em rồi, cái miệng chúm chím, da trắng như tuyết, mái tóc rẽ mái được cài 1 chiếc trâm trông rất xinh. Em cười, má lúm đồng tiềng nữa chứ, trời ơi, chết mất, tương tư roài.
Em học cùng lớp với “kẹo mút” sao mình lần trước đến mà không để ý nhỉ, đúng rồi, mình sẽ nhờ kẹo mút làm quen với em ý. Sao mà mọi việc thuận lợi thế nhở, đúng là sống tốt đời đẹp đạo nên trời thương.
Hôm nay về sớm, chạy qua lớp 12Cx rủ con bạn thân đi ăn ngô nướng, mùa đông ngồi ăn ngô nướng thì cứ phải gọi là, nhân tiện hỏi ý kiến nó luôn. hà hà, nghe xong chắc sock lắm đây. Kể 1 chút về con bạn thân, chơi thân với nó từ hồi cấp 2, hồi đầu mới gặp thấy ghét nó vô cùng, hồi lớp 6, nó là con gái mà được làm tổ trưởng, mình là dân đen, động tí là nó dạo ghi vào sổ theo dõi, ôi nhớ cái thời ấy mới ngây thơ nhục nhã làm sao, ngồi học cứ phải goi là vòng tay mắt nhìn lên bản, lúc nào cũng nơm nớp sợ bị ghi vào sổ, cuối tuần báo về phụ huynh là no đòn
Tất nhiên ” con giun quắn lắm cũng xèo”, dần già tụ tập anh em âm thầm khởi nghĩa . Một hôm nó nói gì anh em cũng không nghe, bảo trực nhật cũng éo làm, nó quát thì mặt cứ trơ ra, cãi lại, xong cả lũ ngồi cười hả hả. Bất lục trước lũ con trai, nó khóc, hồi đấy mà có đứa con gái trong lớp khóc thì cứ phải gọi là sự kiện, cả 1 lũ con gái nó lao vào chửi mình, xong lí nhí lại xin lỗi nó, thế tự dưng là thân. Hồi trước nó cũng bình thường, lên cấp 3 cái phổng phao hơn hẳn, nhiều đứa bảo nó xinh, mình thì cũng không biết nó xinh thật không nữa , tại nhìn nhiều quá đâm ra quen nhờn đến phát ngán rồi .
Lên 12 thì nhiều thằng đổ vì nó lắm rồi, vậy mà nó vần nói không, còn bảo thi xong đại học với yêu, thế là mình đành cam phận làm cái xe ôm cho nó, đi đâu cũng bắt chở, nhiều khi bọn trong trường thấy 2 đứa đi với nhau cứ tưởng là 1 đôi.
– ” Ê, đi ăn ngô nướng không mày”
– ” Mày mời hả, hôm nay hào phóng thế”
– ” Ờ, nhanh không tao đổi ý, với lại cũng có chuyện hỏi mày”
– ” Tao cũng đang có chuyện phải hỏi đây”
Đến quán ngô nướng, gọi 2 cốc nước mía nóng, ngồi hơ tay trước lò chờ ngô chín, tôi mở lời trước:
– ” Mày định hỏi cái gì?”
– “Mày định nói cái gì thì nói trước đi”
– “Hình như tao cảm nắng 1 em rồi mày ạ”
Nghe đến đấy, nó đang nhấp môi uống cốc nước suýt phụt ra, hai mắt trừng trừng:
– ” Cái gì, có phải lớp 10Cx không?”
– ” Trời, sao mày biết?”. Con này biết đọc suy nghĩ hay sao vậy trời
– ” Có đứa lớp tao hôm trước thấy mày đứng nói chuyện với em nào đó trước lớp 10Cx, có vẻ tình cảm lắm, thế nên tao mới định hỏi”
– ” Không, không phải em đó”
– ” A cái thằng, sao mày lắm em thế, sao giấu tao”
– ” Đâu có, tao mới quen thôi”
– ” Thế đến đâu rồi”
– ” Chưa làm quen được, tao thấy ngại ngại”
– ” Thôi đi ông, ngai cái gì, thích thì cứ ra mặt mà tán, con gái chúa ghét cái kiểu con trai thẹn thẹn”
– ” Ý mày sao, không phản đối chứ?
– ” Sao là sao, hôm nào đưa tao đi xem mặt coi, đứa nào mà làm bạn thân tạo cảm đến độ này, cố gắng mà dành lấy người con gái mình thích, không lại hối hận đấy ”
– ” Ờ”
Chiều tối, đang ngồi trong cái chăn ấm áp tay cầm điều khiển xem film thì có tin nhắn, là của “kẹo mút”, may quá, chưa biết đinh mở lời hỏi nó thế nào thì nó nhắn đến:
– ” A. a..a anh ơi ma… ma..!”
– ” Em làm sao vậy, ma nào, đừng sợ, ma quỷ làm gi có?”
– ” Em ở nhà 1 mình, bật TV thấy phim đang chiếu xem 1 tí, đúng phải phim ma, thấy nó bẻ ngược cả ngượi, sợ quá em quăng cả điều khiển chạy lên phòng không kịp tắt TV luôn”
Đọc tin nhắn mà không nhịn được cười, con bé này đáng yêu thật, làm mình
quên hẳn cái mục đích trả thù nó vụ hôm trước.
– “Xem phim mà cũng sợ, em đúng là nhát gan không ai bằng”
– ” Anh không biết đâu, nhìn nó đáng sợ lắm, trước h em có dám xem kiểu phim ấy đâu”
– ” Có anh đây, sợ quá thì nhắn cho anh anh chạy đến nhà em liền”
– ” Biết nhà em đâu mà đến”
– ” Đùa thế mà cũng tin, mà anh hỏi chút.”
– ” Gì anh?”
– ” M lớp em là người như thế nào đấy”
– ” Xinh này, hát hay này, nhảy đẹp nữa, học cũng giỏi”. Người mình yêu phải thế chứ, hi hi.
Định rep thì thấy tin nhắn tiếp của “kẹo mút”
– ” Anh để ý đến nó rồi à?” Con gái đúng là có 1 xúc giác rất nhạy bén
về mấy cái chuyện này.

Chương 9

Kẹo mút đã hỏi thẳng thế mình cũng không cần phải giấu diếm ý đồ nữa
– “Uh. Giúp anh làm quen với M cái nha, hì hì?” Mình nhờ vả thế này có khốn nạn quá không nhở. Nó không rep ngay, phải rất rất lâu sau, kể ra cũng khoảng 10p, nó nhắn lại
– ” Em… không giúp đâu”.
– ” Sao thế, giúp anh đi mà?
– ” Em không thích, thích nó thì anh…. tự đi mà làm quen”
– ” Thế em có muốn anh giúp em học lý nữa không, he he, giúp anh đi rồi thích đi ăn anh cũng mời”
Con nhỏ bắt đầu lưỡng lự.
– ” Thôi được rồi, số của M đây 098*6*5*4*, hôm nào em giúp”
– ” Thankiu nhóc nhiều ha, chiều mai…. ở lại phòng tự học của trường nhá.
– ” Làm gì…. hả anh?”
– ” Học lý…. chứ làm gì nữa”
– ” Vâng ạ, à tí xíu đi ngủ…. anh chúc em ngủ ngon nha”
– ” Uh, nhưng sao lại thế?”
– ” Bà em bảo… trước khi đi ngủ mà có ai chúc…. thì…. mình sẽ ngủ ngon hơn, hì.”
– ” Thích thế thì….tối nào anh cũng chúc à… ngủ ngon.
– ” Hứa nha”.
– ” uh, hứa.”
Có số của M rồi, h phải làm sao đây, nhắn tin làm quen à….. tán gái mà làm quen kiểu đó thì…..chán chết, thú thật là mình không thích cái kiểu đó chút nào, nghĩ ….nát óc cả 1 đêm mà không ra 1 cái tin nhắn cho ra hồn, bác nào từng rơi vào hoàn cảnh này thì đồng cảm được ngay, ra mắt…. một người mình thích thì phải để lại…. ấn tượng khó phai 1 chút chứ . Thôi kệ cứ từ từ, để mai tính……. Ngồi học được 1 lúc thì gần 1h sáng mất rồi, trời ơi, mình quên mất bé “kẹo mút” rồi, vội chạy lại giường cầm cái điện thoại lên:
– “Nhóc ơi, em….ngủ chưa?”
Không thấy tin nhắn của nó, chắc ngủ rồi.
– “Em ngủ rồi à, ngủ ngon nha em, mai dậy đọc được tin nhắn thì….. cười 1 cái nha.”
Trằn trọc mãi, vẫn không ngủ được, 1 con cừu, 2 con cừu, 3 con…… 3984 con….. móa mấy con cừu… chít rồi, 3 rưỡi sáng rồi mà vẫn không ngủ được, mai đến mà úp mặt xuống bàn ah….. Đó thật là 1 đêm khó ngủ vô cùng, lên voz tí, rồi nghe nhac nhẹ tí … giấc ngủ đến từ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau……..
Tiếng nhạc báo thưc khốn nạn từ điện thoại réo lên, 3 năm học mình để ý rằng, bài hát khó nghe nhất chính là nhạc chuông báo thức, dù có cài tuyệt phẩm âm nhạc đi nữa làm báo thức thì cũng vậy thôi…. Kệ mịa nó, tắt chuông ngủ tiếp….
– “D, dậy đi học đi con, muộn học bây giờ.” Tiếng mẹ quát kèm theo đó là tiếng chát chúa phát ra từ tay mẹ, chính xác là tay mẹ đập vào cửa phòng mình.
– “Rồi, con dậy ngay bây giờ.”
Vác khuôn mặt đưa đám đến lớp, thằng Đ chạy ra, nhìn mình hớt ha hớt hải nói:
– ” Sáng nay…. mày nuốt nhầm….. phải cái tất à?”
– ” Cho mày 1 cài giày bây giờ…., đêm qua mất ngủ.”
– ” Vào cất cặp nhanh đi rồi lên văn phòng đoàn trường”
– ” Sao phải lên đó, tao làm gì đâu, tao vô tội, tao thề.” Tôi nói nói ánh mắt hoảng hốt nhìn nó.
– ” Hâm à. hôm nay bốc thăm lịch thị đấu giải bóng đá toàn trường mày quên à.”
Nhắc đến bóng đá thì y như rằng, được bơm vào vài cc hormone.
– Rồi, …rồi chờ tí.
Sau buổi bốc thăm, đội lớp tôi phải đá trận khai mạc giải, đá giải theo thể thức lại trực tiếp, trận gặp bọn lớp 10 toán, không thành vấn đề, bọn nó mới vào thì làm được cái gì so với 1 lớp 12 lý năm ngoái từng dành ngôi á quân giải hội khỏe phù đổng của trường năm ngoái.

16469023832_1591ea8023_k

Chương 10

Nhớ lại trận đấu chung kết năm ngoài là không thằng nào trong lớp không tiếc hùi hụi. Đó thật sự là 1 trận đấu của máu và nước mắt. Lớp chúng tôi -11 lý phải đối đầu với đội bóng mạnh nhất trường trong trận cuối cùng, 12 lý. !
Trận chung kết giữa 2 lớp lý là 1 điều không thường xảy ra trong các giải trường, bởi sức mạnh của các lớp 12 là vượt trội so với phần con lại, 1 lớp 11 choai choai, đội hình chẳng lấy gì làm to con, vào được trận chung kết là 1 kì tích, để đi đến được trận chung kết chúng tôi đã loại rất nhiều đội bóng mạnh, trong đó mạnh nhất phải kể đến là 12 toán, hậu quả là,….. vào đến trận chung kết, không có thằng nào ….không bị xây xước đầy mình, bong gân…. vẫn cắn răng …cắn lưỡi vào đá. Thế nhưng diễn biên trận đấu lại hoàn toàn trái chiều với dự đoán của nhiều người, tôi và Đ-thằng đội trưởng của đội bóng do quá đau đã không thể vào sân đá. Hiệp 1 chỉ biết chống đỡ sức mạnh tấn công của 12 lý, sau giờ nghỉ đã là 2 0, tôi nói với thằng Đ.
” Vào thôi mày ạ, mình không thể đứng nhìn thành quả và cố gắng của cả lớp trôi công cốc thế, đau cũng cắn răng mà đá.”
Thằng Đ gật đầu, 2 thằng cào sân trong tiếng hò hét của anh em trong lớp, mặc dù chân tay đã băng đầy mình. Và…… điều thần kì đã xảy ra, chỉ trong 10p chúng tôi đã ngược dòng dẫn lại 3-2. Cái giá trả lại là thằng Đ bay cả lớp băng ra, vết thương ma sát mạnh với mặt sân, máu nó chảy đỏ cả mu bàn chân, nhìn nó, có vẫn cười:” Cứ đá đi, tao không sao”
…….. Và hiệp 2 này chúng tôi tấn công dồn dận và không nghỉ về phía khung thành 12 lý, dù đang dẫn trước 3-2. Chỉ con 10s nữa là trận đấu kết thúc, bị phản công, không đủ người ở phía sân nhà rồi, tôi chạy về trong vô vọng và ánh mắt bất lực nhìn bóng lao vào lưới. 3-3. Nằm vật xuống sân khóc tức tười , dù kết quả chỉ đang hòa thôi, cảm thấy nghẹn đắng trong lòng không thể kiềm chế nổi, anh em trong đội chạy lại động viên mới đứng dậy
Trận đấu phải giải quyết bằng loạt luân lưu. Với những cái chân đã gần nát ra, chúng tôi sút hỏng cả 4 quả và…thua. Thằng Đ không thể tin vào mắt mình nữa nó khóc, khóc rống lên không ai dỗ nổi, một thằng to con chẳng sợ trời sợ đất mà bây giờ ngồi khóc như đứa trẻ , lũ con gái phải động viên mãi anh em trong đội bóng mới chịu về. Đó sẽ là 1 trong những trận đấu đáng nhớ nhất của thời học sinh.
Quay trở lại với hiện tại, anh em trong lớp đặt quyết tâm năm nay sẽ vô đich bằng mọi giá, dù bây giờ đã là lớp 12 rồi, gãy chân gãy tay cái thì ăn cám.
– ” Khi nào ta đá trận khai mạc với mày?” Tôi hỏi thằng Đ.
– ” Chiều nay.”
– ” Chiều nay thật à?” Tôi còn có cái hện với kẹo mút, phải làm sao đây
– ” Uh, trưa về lo ăn ngủ đi, lấy sức chiều mà đá, chiều nay không có buổi học ở trường nên tụi mày nhớ đến sớm đây.”
– ” Uh, tao biết rồi” Đành phải lỡ hẹn với “kẹo mút” rồi
Cuối buổi học tôi qua lớp nó
– “Nhóc ơi, hôm qua em ngủ sớm thế?”
– “Sớm cái đầu anh, em chờ mãi không thấy anh nhắn.. nên ngủ quên mất, con gái làm sao mà thành cú…. như bọn anh được”
– “Hì, anh bào này, chiều nay lớp anh đá trận khai mạc giải trường, hôm khác ta học nha.”
– “Uh, thế buổi khác cũng được”
– ‘Vậy thôi, anh qua báo với em thế thôi, anh về đây”
Trước khi về tôi không quên ngó vào lớp để tìm hình bóng của người con gái trong mộng của mình, bất ngờ, tôi bắt gặp ánh mắt của “baby” đang nhìn mình. 2 ánh mắt, chạm phải nhau, tôi sững lại mất 2s, thế rồi em quay đi để tránh ánh mắt của tôi, nói chuyện với mấy đứa bạn xung quanh.
Thế đấy, tình yêu quả là làm cho con người rạo rực và điên không thể tả nổi, chỉ là 1 anh mắt thôi mà tôi cứ như người mất hồn rồi, cứ ngân ngẩn ngơ ngơ trên đường về nhà, thậm chí cứ đi trong vô thức thế, mai suy nghĩ đâu đâu, qua lỗi ré về nhà gần 20m rồi mới nhận ra, quay xe lại. Ôi. tình yêu đúng là có sức mạnh ghê gớm quá, làm mụ mị đầu óc của 1 thằng con trai sắt đá như mình.
……. Chiều, đến trường chuẩn bị cho trận đấu, gần đá rồi mà mấy thằng trụ cột vấn chưa thấy đây, bọn này đến phải lôi ra búng **** cho chừa.
Tôi gọi mấy thằng cả đời không đụng chân vào bóng lại:
– “Bon mày vào đi, vào đá tạm chờ bọn nó đến.”
– “Điên à, bọn tao có biết đá đâu, với lại làm gì có áo mà đá.”
– “Cứ vào đi, bọn mày muốn lớp thua ngay trận đầu à “. Tôi quát lên.
Hiệp 1 gần xong mà vẫn chưa thấy mấy thằng kia đâu, ôi, chết mịa nó rồi, bọn này ở cái chỗ khi ho cò gày nào rôi. Tỉ số vẫn là 0-0, tôi hay đá ở hàng tấn công mà phải chạy về thế chỗ ấy thằng hậu vệ chưa đến, đội đá như gà mắc tóc, may mà không thua. Nghỉ giữa hiệp thì bọn nó đến, sau khi nghe tổng xỉ vả của anh chị em trong lớp mấy thằng cũng xỏ giày vào sân.
Tôi nhìn về phía khán giả, ở phía 1 góc sân, thấy kẹo mút đang vẫy tay ra hiệu rồi cười. Đứng bên cạnh “kẹo mút” là, ôi không thể nào… là “baby”

Chương 11

Thấy “baby” đang đứng xem mình đá, máu dê trong người, à xin lỗi, máu nóng trong người trào lên cuồn cuộn, tưởng như có thể 1 mình tả xung hữu đột với cả đội bên kia. Cùng với sự góp mặt của mất thằng hậu vệ đến muộn, đôi tôi dành chiến thắng dẽ dàng với tỉ số 4 – 0, trong đó 1 mình tôi ghi 2 quả cuối trận còn bị bạn nó chửi vì đá cá nhân bỏ mịa ra, cứ có bóng là sút như trâu điên. Bọn nó sao mà hiểu nổi tôi đang nghĩ gì, he he, phải gây được ấn tượng đẹp trước mắt em chứ. Xong trận chạy ngay lại phía kẹo mút và baby đang đứng, vừa đến nơi “kẹo mút” nói ngay:
– “Lớp anh đá hay quá ha. ”
– ” Chào anh” ” baby nhìn tôi cười rồi nói
– ” Uh, chào em, hì, 2 em không về mà đến xem anh đá thế?”
“Kẹo mút” tiếp lời ngay:
– ” À, chiều nay lớp em học ở trường, còn sớm… nên em rủ M ra xem anh đá bóng?”
– ” Thế à, anh đá dở không?
– ” M đứng nãy h cứ khen anh đá giỏi đấy”
– ” Hì, trêu anh rồi”
– ” Vậy thôi bọn em về đây, có anh bạn gọi anh kìa”
Ngoảnh đầu lại, thấy lũ bạn đang quay áo trên đầu rú lên.
– ” Uh, về nha, hôm sau lớp anh đá rảnh thì đến xem nha”
– ” Á hà, có gái đến xem chả trách đá sung thế” Thằng bạn cười khẩy hỏi.
– ” Sung cái đâu mày ấy, đi uống nước thôi, tao còn chưa xử cái tội đến muộn đấy.”
– ” Uhm, trận sau mới căng đấy”
Về đến nhà, chạy vào tắm, giữa trời mùa đông mà vẫn thấy nóng, tắm xong chui tọt vào chăn nằm, lôi máy điện thoại ra, gửi tới kẹo mút
– “Cảm ơn em nhiều nha!”
– ” Em chỉ giúp đến thê thôi, còn lại kệ anh đây. Hồi chiều đứng xem vơi M… em nói có anh này để ý đên nó rồi đấy”
– ” Chiều mai đi uống trà sữa nha, anh mời coi như là cảm ơn em.”
– ” Thật à, đừng lỡ hẹn nữa đó anh nha.” Đúng là con gái, cứ thấy ăn là sáng mắt cả lên
Đêm đó, học xong tôi quyết đinh ngồi nhắn tin với “baby”. Hóa ra cũng không phải khó khăn như tôi nghĩ, em nói chuyện rất tự nhiên, đôi lúc bông đùa, nhưng tôi có cảm nhận em rất khác với kẹo mút, em chính chắn hơn và cũng khó gần hơn. Ngày tháng còn dài, cứ từ từ rồi khoai sẽ nhứ thôi . Tối hôm đó quả thật là 1 buổi tối hạnh phúc khi được trò chuyện rất lâu với người con gái mình thích.
Hôm sau, ra chơi giữa tiết thì con bạn thân đến lớp kéo ra đòi đưa đi xem mắt baby, không từ chối nổi đành phải đưa nó đi xem. Nhìn thấy baby nó há hốc ngạc nhiên:
– “Thấy chưa, có được không?” Tôi khích nó hỏi
– “Mày có mắt nhìn gái gớm nhỉ, em đó tao thấy rồi, hóa ra mày lại thích nó.”
– Mày thấy khi nào?”
– Hôm hội diễn văn nghệ trường ấy, nó nhảy đẹp, sexy nhất lớp nó đấy đấy, hôm đấy mày không xem à?”
– “Không”
– ” Thế sao mày biết nó?”
– ” Chuyện dài lắm”
– ” Nhưng mà tao nghe nói…
– ” Sao?”
– “Mà thôi không có gì, người yêu xinh hơn bạn thân thế là đc rồi”
Đến chiều, đi trà sữa với kẹo mút, suốt buổi nó nói luyên thuyên kể chuyện này đến chuyện khác từ chuyện ở trường đến chuyện ở nhà, líu lo như con sáo, trong khi đó tôi chỉ biết ngồi nghe rồi cười, đôi khi gật gù. Quả thật những lúc gặp “kẹo mút” cũng là những lúc cảm thấy vui nhất, vì sự ngây thơ và đáng yêu của bé. Tôi nhìn bé, nhìn rất lâu, và tôi phát hiên ra rằng,con bé, nó…. đẹp, không giống kiểu như baby, bé đẹp 1 cách hồn nhiên, rất trong sáng như 1 thiên thần . H tôi mới hiểu vì sao mà chở nó đến quán trà sữa, nhiều thằng nhìn nó với ánh mắt đắm đuối đến thế….

Chương 12

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ về kẹo mút thì nghe thấy tiếng bé:
– Anh!
– Gì em?
– Anh ngắm em đấy à?
– Đâu có, anh đang suy nghĩ cái này?
– Sao cứ nhìn em thế, anh có nghe em kể chuyện không đấy?
– Có mà, em bị gọi lên bảng thế rồi sao?
– Thì hôm đó em có học bài cũ đâu?
– Ặc, thì cứ chém gió thế, cuối cùng ổng cho con ngỗng rồi xuống, xấu hổ chả biết trốn ở đâu.
– Hì hì, anh cũng xơi ngỗng suốt mừ, mấy môn như văn rồi GDCD cả đời có mò đến đâu, toàn toán lý hóa thôi. Bị gọi lên bảng cứ run bần bật lên.
– Nhiều lúc em thấy tủi tủi lắm anh ạ.
– Sao mà tủi, thấy em cười suốt thế mà.
– Thì nhìn bọn bạn bè xung quanh, thấy đứa nào cũng giỏi, cũng xinh, em thì như con vịt xấu xi, suốt ngày nói lung tung bọn nó toàn gọi là hâm đấy, em bị coi thường lắm anh à.
Nghe đến đây thì tôi nghiêm mặt lại, nhìn em rồi nói:
Em không được nói như thế nữa, nghe anh nói này, có 1 câu danh ngôn mà anh rất thích, của ai thì anh không… nhớ nữa, đại ý rằng: “Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.”. Em hiểu không, dù những đứa bạn,…bạn nó không coi em là gì… nhưng ít nhất, đối với anh, em vần là 1 người đặc biệt”
Nghe xong “kẹo mút” im lặng trong chốc lát, rồi nó nói:
– Anh, cảm ơn anh nhiều nhá !
– Hì, có gì đâu mà cảm ơn, anh chỉ nói những gì mình nghĩ thôi.
– Em làm em gái anh được không?
– Uh! tôi nhìn em rồi cười.
– Ngoắc tay cam kết này, không được bắt nạt em gái đâu đấy
– Thế em bắt nạt anh thì làm sao?
– Ai thèm bắt nạt được anh. Ah còn nữa, không được làm em gái khóc, không lừa dối em gái, phải nghe lời em gái nói, anh hứa đi.
– Còn lâu nhá!
– Thế thôi, không làm em gái anh nữa, không phải ai muốn làm anh trai em cũng được đâu nhá, xí…
– Thôi được rồi, hứa!, em đúng là đồ con nít, cái gì cũng bắt hứa với lại ngoắc tay, có nhiều thứ còn quan trọng hơn lời hứa đấy…..
– Là cái gì cơ?
– Là…. niềm tin nhóc ạ, khi đã trao gửi niềm tin vào 1 người thì mọi lời hứa đều không cần thiết đâu……
Trận đấu tiếp theo trong vòng loại trực tiếp không khó khăn như chúng thôi nghĩ, lớp tôi dành chiến thắng nhẹ nhàng với tỉ số 6-2, sau trận đấu tôi hẹn baby đi dạo uống nước, coi như là buổi hẹn hò đâu tiên. Đó là 1 buổi chiều hạnh phúc khó quên. Thấy baby đến, em cười, đôi má lúm đồng tiền đỏ hồng giữa tiết trời se lạnh, nhìn em xinh không thể tả nổi, bao nhiêu mệt nhọc như bay đi hết.
– Em chờ anh lâu chưa?

Xem 6 chap tiếp theo tại đây:

NOCTURNE – MỘT KÝ ỨC ĐẸP ( Chap 13 -> 18 )

Bình luận

Bình luận Facebook