Đọc các chap trước tại:

NOCTURNE – MỘT KÝ ỨC ĐẸP ( Chap 25 -> 30 )

 

Chương 31

Mấy đứa lớp tôi biết tin đã bủa đi tìm, thấy tôi bị đánh, 10 đứa liền chia làm 2 hướng thành thế gọng kiềm bủa vây đến. Lũ côn đồ thấy có cứu viện định tẩu tán chạy thì ngày lập tức thằng Đ làm liền 2 cú song phi vào thằng cầm đầu, nó ngã vật ra. Cường đen tiến đến từ phía sau làm 1 cú đấm vào đầu 1 thằng khác, mấy thằng kia đáp trả lại ngay. thằng Đ bị 1 thằng trong bọn nó đè xuống nhưng làm sao có thể đè con trâu rừng của lớp tôi. Đ quật lại nó 1 tay đè lên cổ, tay còn lại đấm liên tiếp, nhưng Đ lại bị 1 thằng khác trong nhóm bọn chúng xô ra để cứu đồng đội. Thế nhưng đâu có dễ như thế, đã động vào 1 thành viên của lớp lý thì coi như đã tuyên chiến với các thành viên trong lớp. Thằng Tuấn Béo nhảy đến đá thẳng vào 1 thằng khác, ôm lấy nó đấm tới tấp. Tôi vừa kịp hoàn hồn, tiến lại liên tiếp trả lại thằng cầm đầu 3 cú đá, 2 cú đấm thuận tay và 1 phát vào bụng. Mặc dù nhân vật chính của truyện không bao giờ gậy sự với ai để đánh nhau nhưng khi máu điên đã nổi lên, độc giả có thể cảm nhận được sự tàn độc máu lạnh của con người này, anh không hề nương tay cho bất kì ai . Anh liên tiếp hạ gục 1…. rồi 2 rồi… 3 đối thủ trước sự trợ giúp của bạn bè.
Bọn chúng không thể, hay nói đúng không dám chống cự bởi chúng tôi đông hơn và khỏe hơn, không chỉ có những thằng con trai trong lớp mà một số người anh em ở lớp khác cũng đến trợ giúp và gió đã đảo chiều, bọn chúng đã quỳ xuống xin tha.. Còn hứa sẽ không còn dám xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa. Một vài anh em quá khích còn muốn bồi thêm vài quả gọi là nhưng bị tôi ngăn lại, chắc muốn thử cảm giác vì 3 năm học trong lớp không hề có đánh nhau.
Nhưng khi chỉ 1 thành viên trong lớp bị đụng đến, tất cả sẽ trở thành những chiến binh chiến đấu hết lòng vì bạn bè. Quả là 1 trận chiến vô tiền kháng hậụ, chưa từng có trong lịch sử, đáng ghi vào sổ truyến thống của trường (tất nhiên không thầy cô nào biết, nếu không chắc cũng được ghi thật ). Lớp tôi là như vậy không bao giờ sợ bất cứ 1thế lực, những trận chiến như vậy chỉ khiến chúng tôi thắt chặt thêm tình bạn, chúng tôi không bao giờ khoe mẽ hay gọi hội hè gì và cậy vào lũ côn đồ, tất cả chỉ dựa vào nhau và sẵn sàng đứng ra che chở cho nhau, vậy là đủ rồi. Nhớ lại lần 2 đứa trong lớp bị chấn mà cả lớp đã đòi đi thanh toán với bọn nó. Tôi xúc động đến nghẹn nước mắt. Đó là 1 khoảng khắc của máu và nước mắt nhưng là 1 khoảng khắc thăng hoa của tình bạn. Họ đã không bỏ tôi trước những khó khăn.
Tôi được thằng Đ chở về trường thì thấy kẹo mút, em thấy tôi bị đánh và chảy máu, tôi nhìn em và chờ đợi 1 sự cảm thông từ em nhưng không, ánh mắt vô hồn ấy nhìn tôi, không 1 chút cảm xúc, không 1 sự biểu lộ. Em quay lưng và … đi….
Những vết thương trong da thịt không làm cho tôi đau đớn, nhưng tim tôi như bị bóp nghẹt lại, không thể tin nổi, chẳng lẽ em lại vô tình vậy hả kẹo mút. Em biết em làm anh đau lắm không? Anh thật sự rất.. rất cần em vậy mà em…. Tôi.. nhìn em bước đi nước mắt tôi đã chảy từ lúc nào, những lúc bị đánh bị chửi không hề kêu 1 tiếng vậy mà khi con tim tan nát thì thật không thể ngăn được nước mắt rơi. Vậy là…hết thật rồi… Mình chẳng còn liên quan gì đến nó nữa…
Vào đến lớp thì bọn trong lớp xúm lại hỏi:
– Bọn nào đến đánh mày đấy D?
– Sao mày lại dính vào bọn nó?
– Thôi bọn mày, tao xin đấy, tao đang rối lắm rồi.
Bao nhiêu câu hỏi dồn dập ập đến, làm tôi điên hết cả đầu, tôi chỉ ậm ừ cho qua vậy.
Tôi về lớp và định ra về thì nhận được điện thoại của baby.
– Anh ơi, anh bị đánh à anh? Có phải tại em không? Có phải cái đứa hôm trước không anh?
– Em bình tĩnh nào, anh không sao cả? Chuyện nhỏ thôi mà, nhưng làm sao em biết?
– H nói với em, chuyện này mà nhỏ ư, anh đang ở đâu, em muốn gặp anh ngay bây giờ. ( Kẹo mút đã nói với Baby thật ư, vậy ra nó không phải vô tình đến vậy)
– Anh đang ở lớp, anh không sao thật mà.
Baby tắt máy, vài phút sau thì thấy em đứng ở hành lang lớp tôi, tôi ra gặp em cố gắp lau đi những giọt máu mũi còn sót lại.
– Hu hu..
– Ơ kìa sao lại khóc, anh có làm sao đâu mà?
– Anh thế mà nói không sao.
– Anh không sao thật mà, chuyện này em đừng quan tâm chuyện của con trai thôi.
Baby vẫn khóc, tôi không hiểu sao em lại khóc nhiều như vậy
– Em muốn nói 1 chuyện với anh, anh đi lại đây với em 1 chút được không?
– Uh, có chuyện gì vậy?
– Chuyện này em không thể giấu anh được nữa, em đã cố nói với anh nhiều lần nhưng em không thể. Em không muốn anh gặp những rắc rối vì em nữa. Em không thể chịu nổi
– Chuyện gì nghe có vẻ nghiêm trọng thế?
– Em.. em….
– Sao vậy H?
– Em xin lỗi D… em thật sự….
– Em làm anh lo đấy, nói anh nghe coi nào.
– Em không yêu anh D ạ ! Em xin lỗi….

kohiem3

Chương 32

” Em không yêu anh……….”
Vậy đấy, tôi thấy mình mới ngu ngốc làm sao! Trong phút chốc mình đã mất tất cả…. mất đi tình yêu, mất đi tình anh em… mất đi cả 1 cuộc sống tràn ngập trong màu hồng. Có người sẽ thắc mắc tại sao tôi không giữ em lại. Nhưng… níu giữ làm gì 1 người không yêu mình. Có người lại hỏi tại sao tôi không cố dành lấy tình yêu của em, chấp nhận 1 tình yêu đơn phương, không, tôi đã níu giữ rồi đấy chứ, tôi đã làm cho em hạnh phúc rồi đấy chứ, tôi đã cố.. nhưng kết quả cuối cùng thì sao? Tôi.. cảm thấy…mệt mỏi lắm rồi. Mọi thứ bây giờ với tôi trở nên vô nghĩa, có lẽ hị vọng thật nhiều rồi nhận lại sự thất vọng cũng nhiều không kém.
Bạn có hiểu được cảm giác đó của tôi không? Đó là cảm giác như rơi xuống vực thẳm vậy. Bây giờ tôi chỉ muốn về phòng, đóng của lại, ngồi 1 mình và không quan tâm đến cái cuộc sống ngoài cánh cửa ấy nữa. Tôi cười, cười 1 cách cay đắng, lí trí lại đi nào, em chưa bao giờ nói yêu tôi, đúng vậy đấy, em chưa bao giờ nói, chỉ có tôi là ngộ nhận thôi. Tôi hận em, lừa dối tôi 1 cách ngoạn mục như vậy. Để bây giờ, em nói rằng không muốn tôi phải hi sinh gì vì em nữa. Nực cười, còn lo lắng cho tôi cơ đấy. Không thể ngờ được. Yêu thương biết bao nhiêu, hạnh phúc biết nhường nào… bây giờ biến thành 1 vết thương lòng không thể vá nổi nữa.
“Baby” ư, từ bây giờ tôi sẽ không gọi em như thế nữa, tôi sẽ chôn sâu cái tên ấy trong lòng mình. Khóa trái tim mình lại, vứt chìa khóa đi để không ai có thể tìm thấy nữa. Tôi sẽ không thể sống vị tha được đâu, bản chất của tôi là như vậy, luôn cho đi rất nhiều nhưng luôn muốn lại nhiều hơn. Vì thế tôi sẽ không tha thứ cho em. Tôi sẽ coi em là 1 người không quen biết, chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
– Mày sắp đi ngủ chưa?
– Chưa, nhưng sao nửa đêm lại gọi cho tao thế?
– Tao muốn nói chuyện với mày 1 lát.
– Ối dào, ngày nào chẳng gặp ở trường, nói chuyện lúc nào chả được.
– Không, hôm nay khác, mày có chuyện gì vui kể cho tao nghe đi?
– Sao thế, có chuyện gì với mày thế?
– Không có chuyện gì đâu, lâu ngày không nói chuyện với mày thôi?
– Đừng dối tao, mày như thế nào mà tao còn không hiểu nữa à, mày không nói tao dập máy đây, tao buồn ngủ rồi.
– Khoan tắt máy, uh, đúng là tao có chuyện.
– Được rồi nói đi, tao đang nghe đây.
Tôi kể lại cho con bạn thân tất cả, tất cả những khúc mắc trong lòng, đôi lúc tôi nghẹn cả lời, không thể kể tiếp. Nó chỉ im lặng, in lặng nghe tôi nói tất cả, tôi cũng chỉ cần vậy thôi bởi bây giờ tôi đang thật sự cần 1 người biết lắng nghe chứ không phải là những trách móc hay những lời khuyên. Tậm sự với nó xong tôi cảm thấy nhẹ cả lòng.
– Sao lại nói mày mất hết rồi
– Thì mất hết rồi chứ còn gì nữa?
– Thế tao thì sao?
– Ờ, đúng rồi, quên mất, hì hì.
– Thôi, coi như là 1 bài học đi mày ạ, vượt qua nó mày sẽ trưởng thành hơn, con trai việc gì phải lụy tình mày ạ.
– uh, lên đại học tao giới thiệu cho cả rổ, như mày thì các em theo mệt nghỉ. haha.
– Lại chọc tao, thôi mày ngủ đi, cũng muộn rồi.
– Uh, đừng buồn nữa, vui lên đi mày, sống còn dài mà.
– uh, tao biết rồi, cảm ơn mày.
– À mà này.
– Gì?
– Tao kết em kẹo mút của mày đấy, tao thấy nó rồi, nó đáng yêu thật.
– Uh, ngủ đi, h nó cũng chả thêm gặp tao nữa rồi.
Tôi ngủ dậy và cảm thấy 1 cuộc sống mới, không chính xác hơn là cuộc sống cũ, 1 cuộc sống không có kẹo mút, không có em. Chẳng sao cả, con người dẫu thế nào vẫn chỉ là 1 cá thể cô đọc mà thôi, tôi phải học cách chấp nhận mọi việc, hơn nữa mình còn có những anh em tốt, tôi gọi bạn bè tôi là anh em bởi chúng tôi thật sự sống như 1 gia đình. Tôi còn có con bạn thân luôn luôn ủng hộ và quan tâm đến tôi dù tôi có làm gì. Tình yêu mong manh dễ vỡ lắm, vì thế không nên đánh đổi tình bạn để đổi lấy 1 cái gì đó mơ hồ và không có tương lai. Với lại có ai yêu nhau cả đời được đâu, chỉ vài năm sau khi cưới, con người ta sẽ sống với nhau bằng hormone tình nghĩa thôi. Khi đó sẽ không còn những khao khát, những đam mê hay sự khám phá nữa. Vì thế nên chỉ nên nói yêu thôi đừng nói yêu mãi. Tình yêu mãi mãi chỉ có trong tiểu thuyết mà thôi……
– Mày ơi, chiều nay lớp mình tổ chức đá bóng bọn đội tuyển quốc gia đi, hẹn cũng lâu rồi, bọn nó lắm tiền nhiều của, gạ nó chút tiền.
– Ờ, chiều nay không có ca học nào, đẻ tao hẹn bọn nó, nhưng mà mày thế có đá được không, hôm qua mới bị bầm dập cả đấy.
– He he, không sao, phải trấn lột bọn nó 1 chút học bổng chớ.
Vậy là kèo giữa đội bóng và đội tuyển chính thức được đặt ra, theo đó, 6 thằng đội tuyển quốc gia 1 đội, được phép lấy thêm 2 dự bị của đội bóng. Đá đội hình 7 người và đội bóng chấp 5 quả. 5 quả thì cũng có vẻ hơi nhiều nhưng anh em đội bóng đã máu lên thì chẳng sợ gì, bọn đội tuyển quốc gia cũng chỉ vài thằng đá được thôi. mỗi bên đặt cược 200K, đội nào thua còn phải trả thêm tiền nước, còn tiền thắng là để mua bim bim với nước khao anh em trong lớp. Vì tính chất căng thẳng này( đá tiền), bên đội tuyển quốc gia đã phải thuê thằng đội trưởng lớp tin bắt hộ. Chiều 2 h, tất cả đã có mặt ở sân bóng, 1 trận bóng thú vị đã diến ra…

Chương 33

Đó là 1 buổi chiều như bao buổi chiều khác, trời hơi se lạnh, cái lạnh còn sót lại của cuối đông. Toàn thể cư dân trong lớp đã tập trung tại sân bóng. Bọn đội tuyển QG mặc áo trắng còn đội bóng mặc áo Liverpool, nhìn 2 bên có vẻ rất chuyên nghiệp . Trọng tài đã có, đúng giờ thi đấu, bóng bắt đầu lănvà tỉ số là 5-0 nghiêng về đội tuyển. Liệu 50p thi đấu đội bóng có thể ngược dòng hay không?…
10p đầu, bóng chỉ lăn bên phần sân của đội tuyển, gần như không thể đưa bóng lên vì phải chịu sức ép quá lớn, vậy mà đội bóng vẫn chưa thể ghi bàn, cuối cùng đến phút thứ 11, nhờ nỗ lực cá nhân của số 9, anh đã ghi bàn mở tỉ số cho đội bóng. Và thật bất ngờ, gần như cơ hội duy nhất được sút bóng vào gôn thì đội tuyển đã ghi bàn. Thành cọt bứt tốc vượt qua 2 thằng hậu vệ to con rồi bắn thẳng vào góc phải, tỉ số lại là 6-1. Hết hiệp 1, 2 đội ra nghỉ. Anh em đội bóng thì còn khoe như trâu còn đội tuyển chỉ ở nhà phá bóng mà thằng nào cúng thở hồng hộc. Nhưng tỉ số vẫn đang là 6-1 nên người lo lắng lại chính là nhưng con trâu chứ không phải mấy con mọt sách.
– Bọn mày đá chán thế, bọn nó gà thế mà không ăn được. Bóng có mấy khi qua nổi vạch giữa sân đâu.
– Mày nói được cái giỏi, chỉ ở nhà thủ, có bóng đến là bắn lên thì làm sao mà ăn được.
– Bọn nó cũng mềm thôi, nhìn kìa, thằng nào cũng bơ phờ rồi, cả đời có đá trận nào quá 30p đâu, hiệp 2 đã dễ thôi mà. Tiền sẽ về ta, keke.
– OK, không thể để bọn “nhà giàu” nó trấn lột được. Đây gọi là kiềm tiền bằng sức lao động. he he
– Ok zô.
Hiệp 2 kịch bản không khác gì hiệp 1. Vâng lại là số 9, anh tả xung hữu đột giữa 1 bầy cừu, ghi liền 2 bàn. 1 bàn đánh đầu và 1 bàn từ 1 cú bắt vô lê đẹp mắt. Sau 5 phút tỉ số rút ngắn xuống còn 6-3. Thằng Đ sốt ruột quá cũng muốn lên ghi bàn. Sau 1 pha tạt cánh của đồng đội, thằng Đ đánh đầu cận thành nhưng bóng trúng xà bật lên và bị phá ra, nhân cơ hội hiếm có này, tiền đạo bêm phía đội tuyển dốc bóng 1 mình về gôn không bị ai kèm. và 7-3. Khó khăn lại càng gấp bội vì chỉ con 15p. Sau màn tổng xỉ vả thằng Đ vì bỏ vị trí, anh em tiếp tục lao lên bắn phá. Lần lượt 7-4 do công của Tuấn Anh, rồi thằng Khánh ghi tiếp 1 quả nữa rút ngắn xuống còn 7-5. Khí thế lên hừng hực, áp lực kinh khủng đặt lên khung thành đội tuyển khiến cho Thịnh xoăn lóng ngóng đã phản lưới nhà, vậy là 7-6, màn lội ngược dòng dòng sắp trở thành hiện thực. Số 9 lại là ngôi sao sáng nhất khi có đấu giày trong tình huống này. Chắc đọc đến đây các bạn thắc mắc sô 9 là ai mà đá kinh khủng vật, vâng, các bạn đã đoán đúng rồi đấy. Đó tất nhiên là TÔI . . Chỉ còn 5p và mấy phút bù giờ, với khí thê như thế này thì 5 phút là quá nhiều. Vậy mà 5 phút trôi qua vẫn không có thêm bàn thằng nào, anh em lo lắng ra mặt. Đến những phút cuối cùng, người hùng đã tỏa sáng đúng lúc. Số 9 1 mình đốc bóng bên cánh phải, đảo qua 2 haauk vệ , áp sat khung thành rồi sút căng vào góc cao. Vào……. Tỉ số là 7 đều, căng thẳng đến nghẹt thở, trọng tài thổi hết giờ ngay sau đó. Hai đội phải giải quyết thắng thua tren loạt luân lưu định mênh. Và điều thần kì đã xảy ra. Đội bóng thua tan nát, không ai khác chính người hùng, anh đã trở thành tội đồ khi sút trận đến …2 quả. Quả đầu tiên và sau 1 lượt đá, anh lại tiếp tục sút hỏng quả cuối cùng. Có lẽ anh mãi mãi chỉ là kẻ thua cuộc trên chấm phạt đền. Ngay trước cả 1 đội bóng gà vịt như thế mà vẫn thua, không có gì nhục bằng. Anh em đội bóng đành cắn răng căn cổ lôi tiền học bổng ra trả. Trận đấu kết thúc trong sự hò reo của anh em trong lớp, hầu hết đều cổ vũ cho đội tuyển. Còn anh, những kí ức vụn vỡ lại ùa về trong trái tim tan nát của anh……
– “Anh đúng là kẻ vô dụng.”
– “Anh, anh đừng nói thế, anh không vô dụng, anh đã cô gắng hết sức mình rồi mà.” Baby động viên tôi.
– Sao anh luôn là người làm hỏng mọi việc, anh chỉ là 1 loser, mãi mãi là 1 loser.
– Anh đừng thế nữa được không, không giống anh chút nào.
– Vậy thế nào là giống anh? Em đừng nói như thể em rất hiểu anh thế? Em chẳng hiểu gì anh cả.
Baby không nói gì, em ngồi xuống cạnh tội, nắm lấy bàn tay tôi, nhìn vào mắt tôi.
Trời ơi, đừng có như thế, con gái mà như thế thì có thằng con trai nào không mềm lòng được, tôi đang tức giận, muốn tức giận, rất muốn hét lên rằng tôi ghét bản thân mình, muốn trừng phạt bản thân mình. Thế mà em làm tôi mềm lòng ngay lập tức
– “Nếu anh không về em cũng không về đâu! ”
Bây giờ khi anh thất bại, chẳng còn ai ở cạnh bên anh nữa. Anh thấy hụt hẫng vô cùng. Anh đã nén lòng lại nhưng những kỉ niệm về em cứ ùa về. Vì những khoảng khắc ây với anh, nó quá đẹp. Anh không thể quên nổi nó….. Anh sẽ sống tốt, sống tốt hơn em rất nhiều. Để em sẽ phải hối tiếc khi nhìn thấy anh thành công. Anh thật sự… rất nhớ em…

Chương 34

Tôi lặng lẽ đạp xe về trong 1 buổi chiều buồn. Không phải buồn vì thua cược mà bởi trong lòng đang có quá nhiều tâm sự. Mới ngày nào thôi mình còn có tất cả, mình là 1 con người hạnh phúc. Không thể ngờ mình lại là 1 kẻ yếu đuối như vậy, thật là hèn. Con trai cần phải biết sống mạnh mẽ nhưng mình bây giờ thê thảm như 1 kẻ mất hồn vậy. Tôi không muốn sống như vậy đâu..
Về nhà, em gái tôi như thường ngày lại bi bô kể hết chuyện này đến chuyện khác, chuyện trường chuyện lớp, cái cách vừa kể chuyện vừa phóng đại lên khiến tôi không thể không phì cười. Vậy đấy, dù mình có xảy ra những chuyện gì thì gia đình luôn là chỗ dựa cho chúng ta, luôn cảm thấy ấm áp sự yêu thương, bố mẹ yêu tôi 1 cách vô điều kiện, không bao giờ bỏ rơi tôi, dẫu có chuyện gì xảy ra nữa. Tôi còn có 1 đưa em gái mà tôi yêu nó vô cùng. Những lúc bố mẹ tôi mắng nó tôi luôn chạy lại bênh cho nó vì thê nó cũng thương tôi nhất. Nhiều lúc đang ngồi học thì nó gõ của, mở ra thì thấy 1 cốc nước ấm hay 1 gọi bánh mà nó mang cho tôi, nó bảo anh học ăn cho đỡ đói . Những lúc đó chỉ muốn bế xốc nó lên nựng cho 1 cái, con bé ngoan vô cùng. Có hôm lại nhờ anh kể chuyện cho để ngủ, vậy là tôi dừng bút lại đọc truyện cho nó đợi cho nó ngủ mới quay lại bàn. Nhìn con bé làm tôi nhớ đến kẹo mút vô cùng, cũng cái kiểu nhí nhảnh, đáng yêu trẻ con ấy. Đúng rồi, kẹo mút, bây giờ em đang làm gì vậy, chắc anh không còn nhớ đến người anh trai này nữa đâu. Dù sao thì mình cũng sẽ không trách nó. Hi vọng nó sẽ đổi ý….
Có tiếng ho khan từ phòng của bố, bố lại như vậy, mình đã khuyên bố phải bỏ thuốc lá đi bao nhiêu lần mà bố không nghe. Nhìn bố khổ sở như vậy, mình thấy xót xa vô cùng. Con bé chạy vào phòng làm việc của bố rồi chạy sang phòng mình:
– Anh ơi, bố làm sao ấy anh ạ?
– Sao?
– Em thấy bố bị đau anh ạ, anh sang xem bố sao? Em hỏi bố chẳng nói gì.
Mình chạy sang phòng bố, thấy bố đang tự vỗ vỗ cái lưng, khuôn mặt nhăn nhó đau đớn, nhìn thấy bố như vậy mà chỉ muốn ứa nước mắt.
– Bố ơi, bố làm sao thế?
– Ah, cái lưng, trở trời nó lại đau, không sao đâu, con cứ đi học đi.
Bố tôi, làn da bánh mật, mái tóc đã bạc rất nhiều, bố vất vả cả đời để nuôi tôi và em khôn lớn. Không bao giờ bố than thở 1 tiếng về những khó khăn 1 mình. Bố đã 1 mình chống lưng che chở cho chúng con quá nhiều rồi. Đã đến lúc con phải gánh dùm bố những khó khăn này. Khi viết những dòng này thì tôi thực sự cảm thấy rất buồn, đến bây giờ tôi vẫn chưa thể làm được điều đó, chợt nhớ lại những lời ca tiếng hát:
Luôn cho tôi những ân cần
Và yêu thương tôi suốt cuộc đời,
những bao dung từ ánh mắt của cha, của mẹ.
Từng giọng nói mãi ấm áp,
Bao ngày qua còn ngọt ngào,
Thầm mong thời gian đừng trôi qua nhanh,
Rồi tự hứa sẽ cố gắng không phụ công lòng đợi chờ .
Để niềm vui còn mãi trên nụ cười.
Tôi quyết định phải sống khác với bây giờ, tôi sẽ không chìm đắm trong thứ tình cảm trẻ con ấy nữa, mình còn cả 1 tương lai phía trước kia mà. Từ bây giờ, tôi sẽ chỉ sống cho tôi và gia đình tôi mà thôi. Chỉ có tình cảm gia đình mới có giá trị bền vững vĩnh viến. Sống sao cho tròn chữ hiếu với bố mẹ.
Mãi luôn cho con niềm tin,
Ngày qua tình yêu kòn mãi chứa chan,
Đừng lo lắng vì con sẽ học chăm ngoan để ba mẹ luôn thâý vui,
Có một ngày , có một ngày,ngày rực rỡ về trong ấm áp gia đình…….
2 tuần sau…
Vậy là sắp đến tết rồi. chỉ còn 10 ngày nữa thôi.
Đây là 1 cái tết không mong đợi, bởi vì, cái tết này không còn có thể chơi thả cửa được nữa, 12 rồi, nghĩa là sắp thi rồi, nghĩa là cũng sắp xa bạn bè rồi. Chợt thấy xao xuyến khi bắt gặp mùi hương trầm, phải, đó chính là cái dự vị tết. Cho dù có bao bộn bề lo lắng đi nữa thì tết vẫn luôn có 1 khả năng làm con người trở nên vui vẻ và cảm thấy yêu đời hơn. Những ngày giáp tết, đến lớp như đi chơi vậy, vui như trẩy hội, tiết nào cũng xin nghỉ để … đánh bài. Tôi xin mãi mà bọn nó chẳng cho đành chạy ra căn tin mua 1 bộ.
Và ở đây tôi đã tình cờ gặp “kẹo mút”. Em cũng xuống căn tin mua cái gì đó. Thấy em, tôi toan đinh dơ tay vẫy nhưng rồi rụt lại, tôi vẫn chưa quen cái cảm giác phải tỏ ra vô tình khi gặp em. Đôi lúc chúng ta cứ phải sống như 1 con ốc, tự tạo ra 1 cái vỏ bọc rồi chui vào vậy. Sao ta cứ phải sống cho người khác xem vậy, chẳng lẽ không thể làm những việc mình muốn sao?
Em thấy tôi, ánh mắt chạm nhau trong chốc lát, nhưng em đã quay đi, dường như để tránh bắt gặp tôi vậy, em vờ nhưng không thấy vậy. Tôi lại gần em, phải can đảm lắm tôi mới có thể thốt nên lời:
– Gặp anh 1 chút được không?
– Không!
– Anh muốn nói chuyện!
– Xin lỗi, em bận rồi, với lại em cũng không có chuyện gì đển nói cả anh ạ.
-…….
– Em đi đây!
Sao phải vô tình vậy hả em, em không thể bao dung, tha thứ cho anh 1 lần được sao? Thôi vậy, dù sao đi nữa, tất cả đã không còn quan trọng với tôi nữa. Tất cả, kể cả em….
– Mày ơi, nghe thấy bảo hôm nay có mưa sao băng?
– Thì sao? Tôi nhắn lại cho con bạn thân.
– Thức xem cùng tao đi!
– Mày thích thì thức mà xem. Tầm 2~3h mới có mà lúc đó tao sắp đi ngủ rồi. Tao không thích xem mấy cái đó.
– Đi… mà. Thức xem 1 lần thôi! Nếu thấy sao băng tao ước cho.
– Ước gì?
– Ước mày đỗ đại học điểm thật cao, hehe. Với cả tao chưa bao giờ thấy sao băng. Xem 1 lần thôi mà, năn nỉ đấy.
– Thôi được rồi, chiều mày quá đấy, ai rước hộ mày đi cho tao nhờ.
– Thế nhé, tí gần 2h gọi tao dậy.
– Cái gì, mày rủ mà lại đi bắt tao gọi à?
– He he, ai mà thức đến giờ đó được, tao phải đi ngủ để giữ gìn nhan sắc.
– Xi, mày béo như con heo ấy.
– Sao dám nói tao thế hả, con heo cũng đầy anh theo nhá, không đến lượt mày chê.
– Ha ha, đã có ai đâu mà khoe như thật vậy. Thôi ngủ đi tí tao kêu dậy, coi như thức khuya học tí vậy, mà cũng gần tết rồi nên nhác lắm.
– Alo, dậy đi mày!
– Oáp! Tao buồn ngủ! Để tao ngủ tí nữa, tí gọi lại.
– Con dở hâm kia, mày bắt tao thức đến h để mày ngủ hả, dạy ngay không tao đi ngủ đây.
– Thôi được rồi, làm gì mà gắt dữ thế. Chờ tao tí.
– Sao chưa có vậy, mày có thấy gì không?
– Chưa thấy, hôm nay có mây, chắc nó che mất.
– Haiz, mày ui, tao bùn ngủ lắm rồi.
– Thôi cố thức tí nữa đi, đã dậy rồi không lẽ lại đi ngủ lại.
– Vậy, mày kể chuyện gì đi, a, hay mày hát cho tao nghe đi.
– Hả, tao không hát đâu.
– Hát đi mà, bài gì cũng được.
– Bèo dạt mây trôi được không?
– Uh, hát đi!
Tôi nghêo ngao hát giữa đêm cho 1 con ngốc nghe, chả sao, dù sao thì tôi cũng cười, cảm thấy vui khi nói chuyện với nó.
– Mày ơi, tao vừa ước xong rồi.
– Mày thấy sao băng rồi à?
– Không, ước lúc mày hát đấy.
– Ước gì?
– Ước tao với mày là bạn thân của nhau mãi…….

Chương 35

Buổi giao lưu cuối khóa đáng nhớ!
Trước tết, cả khóa 12 đã thống nhất sẽ tổ chức 1 chương trình dành riêng cho khối 12, do học sinh tự đứng ra sắp xếp kế hoạch và tổ chức trước khi về tết, và đó là 1 buổi tối không thể nào quên. Do kế hoạch chính do lớp tôi đứng ra tổ chức nên phải chuẩn bị rất chu đáo từ nhiều ngày trước, thế nhưng đến hôm diễn ra vẫn chưa thể hoàn thành, không thể tránh khỏi thiếu sót, nào là thiếu mic, thiếu ổ cắm, đèn…. Khiến cho nhiều đứa phải chạy toán loạn để tìm. Hẹn nhau 7h mà 8h mới có thể bắt đầu. Địa điểm diễn ra cũng rất lãng mạn, 1 cái sân rất rộng ở công viên. Mặc dù đã thông báo trước nhưng nhiều lớp do về quê sớm nên đã không thể tham dự. mỗi lớp chỉ đến khoảng 6~7 người, riêng lớp tôi và lớp văn đông nhất, gần như đủ cả lớp. Những chiếc lap hoạt động hêt công suất. Và mở đầu bằng những tiết mục hát nhảy do các lớp tự chuẩn bị.
Lớp văn mở màn bằng tiết mục nhảy rất hoành tráng, tiếng hò reo vang không ngớt làm ấy đôi đi công viên buổi tối cũng phải ngó lại nhìn . Tiếp đó, lớp hóa góp vui với màn kịch tự biên tự diễn của bộ đôi diễn viên hài đã nổi danh của mình, vừa diễn vừa nhại giọng làm tất cả cười nghiêng ngả, 1 người diễn 1 người kể, 1 người phụ họa.
– Chuyên kể rằng…… ngày xửa ngày xưa… nghĩa là xưa lắm rồi,, xưa lắm rồi đấy, không ai biết nó xảy ra lúc nào nên gọi nó là xưa….có hai chị em nhà nọ.
– Hai chị em hả? Hay đấy, tiếp đi
– Đúng vậy…. có 2 chị em nhà nọ…. không ai biết ai là chị, ai là em vì nhìn họ…. không giống nhau.
– Hâm à, không giống nhau thì sao lại không biết ai là chị ai là em
– Mày im để tao kể tiếp.
– Tiếp đi.
– Có hai chị em nhà nọ, họ sống ở 1 ngôi làng nọ…. một hôm… người chị buồn quá bèn nói với người em.
– Chị buồn quá!
– Để em kể cho chị 1 câu chuyện cười, chuyện rất là buồn cười.
– Uh, kể đi.
– Có 2 anh em nhà nọ… 2 anh em không giống nhau nhưng không ai biết họ là ai. 1 hôm người anh buồn quá liền phá lên cười. Người em thấy thế cũng cười phá lên. Thế là cả 2 anh em cùng cười phá lên. Hết truyện, chị thấy hay không?
– Ha ha, buồn cười quá…
Thế là 2 chị em nhà nọ cũng cười phá lên.
Câu chuyện đến đây là kết thúc. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe……
Đến lượt thằng bí thư lớp tôi cầm đàn ghi ta vừa quẩy vừa hát, hình như là bài sơn tinh thủy tinh. Cứ đến đoạn điệp khúc là tất cả cứ hát theo. Khuôn mặt biểu cảm cảm của nó khiến không ai nhịn được cười. Rồi cứ thế, mỗi lớp đóng góp 1 tiết mục. Sau màn hát hò nhảy nhót là màn chơi trò chơi.
Đầu tiên MC chương trình khuyến khích người xung phong, mỗi lớp cử 1 người, sao cho đủ 5 đứa con trai và 5 đứa con gái. Nhiều người tình nguyện quá khiến rất khó khi chọn, nhưng đến khi nói luật chơi thì tất cả đều ngã ngửa ra. Đứa con trai phải cõng con gái đi qua các chướng ngại vật về đích. CHọn đôi ngẫu nhiên, đôi nào về trước thì thắng, đôi nào về sau thì thua và sẽ bị phạt. Ban đầu đứa nào cũng ngại nhưng sau được sự cổ vũ reo hò của khán giả nên các đôi mới dám tham gia. Kết quả đôi của thằng K lớp tôi và G lớp văn về nhất. Nhiều đôi do chạy nhanh quá ngã chỏng vó, con trai đè lên cả con gái. . Các đôi về sau bị phạt mà hình phạt không thể kinh khủng hơn, tất nhiên chỉ có con trai bị phạt. Đó là phải ăn 1 cái bánh mì dài trong 1 phút, chỉ được uống nước và ăn không vậy. Ăn không hết trong 1 phút phải ăn 1 cái nữa đến khi hết mới thôi. Nhiều đứa nghẹn đỏ rực cả mặt, vẫn phải căn răng ăn cho hết.
Trò chơi tiếp theo cũng hấp dẫn không kém, tuy nhiên ít người dám xung phong hơn vì đề phong lại có trò độc nào đấy. Quả thật lần này cũng đọc không kém, Vẫn là con trai phải cõng con gái như con gái phải có nhiệm vụ ngăn cản không cho con trai đi nhanh về đích, đôi nào về đầu sẽ thắng. Kết quả, 1 bác lớp toán, 1 lớp tin thua cuộc và phải chịu hình phạt tàn độc không kém. Đó là phải bỏ tay trong nước đá lạnh và ăn chuối, đến khi nào ăn xong 5 quả thì được bỏ tay ra. Khán giả reo hò cổ vũ, ầm ý đến nỗi bảo vệ công viên phải đến nhắc nhỏ.
Trò chơi cuối cùng, tôi bị ép tham gia, sợ lắm nhưng cũng thử xem thế nào, con bạn thân tôi cũng bị ép ra tham gia. Hóa ra không như tôi tưởng, con trai và con gái tự chọn ra 1 đôi và khiêu vũ với nhau trong 1 tiếng nhạc nền cực kì lãng mạn. Tất nhiên là không ai biết khiêu vũ nên MC phải hướng dẫn sơ qua cách bước nhịp chân theo tiếng nhạc.
– Tôi có thể nhảy với cô 1 bài không? Tôi nói đùa với con bạn
– Tao thấy ngượng lắm.
– Ngượng cái gì thế? Tao với mày chơi lâu thế mà còn ngượng cái gì?
Không đợi nó trả lời tôi cầm tay nó, kéo ra giữa sân. Tiếng nhạc du dương vang lên. Ơ cái cảm giác này, cảm giác cầm tay 1 đứa con gái, vẫn luôn đặc biệt, cho dù nó là bạn rất thân của tôi, nó là người con gái đầu tiên mà tôi từng cầm tay, tôi vẫn còn nhớ, hồi cấp 2 đi leo núi cùng lớp, nó yếu quá không leo nổi nên tôi dừng lại, nắm lấy bàn tay nó và giúp kéo nó lên, lúc đó, cái cảm xúc khi cầm tay 1 đứa con gái, nó lâng lâng khó tả, bàn tay nó mềm và yếu ớt… Những cảm xúc ấy lại ùa về lúc này. Tôi vòng tay qua eo nó tay còn lại nắm lấy bàn tay nó, bước nhịp đều theo tiếng nhạc nhẹ.
– Sao mày nhìn tao thế?
– Không được nhìn à?
– Không phải? Lần đầu tiên nhảy thế này thấy kì kì.
– Á? Sao mày dẫm lên chân tao
– Ơ xin lỗi, hì hì.
Mặc dù còn vụng về, nhưng quả thật buổi khiêu vũ ấy vẫn là 1 trong những kỉ niệm đáng nhớ của tôi của thời học sinh. Tiếng nhạc vẫn ngân lên, nó cố gắng nhìn đi hướng khác để tránh bắt gặp ánh mắt của tôi. Còn tôi dù chơi với nó rất lâu rồi nhưng hôm nay vẫn có 1 cảm giác thật khác lạ, có lẽ chưa bao giờ gần nó như bây giờ. Tôi cố gạt phăng khỏi đầu cái ý nghĩ vớ vẩn đó nhưng không hiểu sao nó cứ hiện lên. Phải nói rằng, hôm nay, quả thật nó rất xinh… Buổi khiêu vũ lãng mạn kết thúc khi vài đôi nghịch ngơm xếp thành cái xe tăng rồi đi tấn công nhưng nhóm khác. Tất cả vỡ òa trong tiếng cười.
Buổi giao lưu kết thúc, tất cả chúng tôi cùng nhau thu dọn đồ đạc để về, thu dọn xong, tất cả chia nhau ra chụp hết kiểu ảnh này đến kiểu ảnh khác. Cuối cùng tất cả nắm tay nhau đứng thành vòng tròn chụp ảnh chung. Ra về, mấy đứa con gái nhà hơi xa được bọn con trai chia ra hộ tống đưa về cho an toàn. Nhiều đứa được bố mẹ đón nên an tâm hơn. Thằng Đ lớp trưởng lớp tôi nhìn hớn hở vô cùng, 1 đêm hết sức hoành tránh và thành công một mình tay nó đạ diễn và lập kết hoạch. Gặp nhau ở cổng, nó còn nháy mắt với tôi rồi nói đùa:
– Nhìn 2 đứa mày đẹp đôi lắm đấy…

1378897_1491135664440672_7542675863722075202_n

Chương 36

Tôi phì cười trước cái ý tưởng của bọn nó cho rằng tôi và con bạn có thể là 1 đôi, đơn giản là bởi vì điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Tôi và cả nó sẽ không cho phép bản thân mình đánh mất đi tình bạn quý giá này. Trong cả cuộc đời, tin chắc rằng bạn sẽ có thể yêu hơn một, có thể là rất nhiều người nhưng tri kỉ thì chỉ có 1 mà thôi. Con người ta cả cuộc đời đi tìm, không phải là vợ, hay người yêu mà là tri kỉ, người có thể tưới mát cho tâm hồn của chúng ta.

– Mày ơi, hôm nay tao vui lắm.

– Uh, được nhảy với tao chả trách mà không vui, thế mà lúc đầu còn giả bộ không muốn nhảy.

– Hì hì. Giá như những lúc này thời gian chậm lại 1 chút, tao sợ lắm mày ạ, sợ rằng sau này sẽ không còn những ngày như hôm nay nữa.

– Cuộc sống mà, ai mà cứ sống mãi trong luyến tiếc được, rồi thì chúng ta cũng phải lớn lên cả thôi. Sau này sẽ có những lúc vui hơn thì sao.

– Không đâu mày à, sau này không bao giờ còn có những ngày hạnh phúc và được cười đùa vui vẻ như thế này nữa đâu. Khi tuổi học trò qua đi, thì tiếng cười cũng không còn trong sáng và hồn nhiên nữa.

Tôi biết rằng không thể nói lí với 1 đứa con gái chuyên văn, đành phải gật đầu đồng ý vậy. Sau này, có lẽ rằng sẽ không còn những tình cảm trong sáng của tuổi học trò nữa, và những hình ảnh của cô bé trong sáng mà tôi từng biết cũng sẽ biến mất mãi. Thật kì lạ là giây phút này, không phải ai khác mà tôi lại chỉ nghĩ về em….

Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng ngày chìm đắm trong cuộc sống thực tại vô lo vô nghĩ, tôi thấy sợ khi nghĩ về tương lai. Sau này, có lẽ tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ tìm thấy 1 cô bé đáng yêu như em nữa. Tôi cảm nhận được những tình cảm của em dành cho tôi nhưng cố tỏ ra rằng không hề hay biết. Tôi biết rằng…. em rất quan trọng với tôi, nhưng tôi đã không giữ em lại bằng mọi giá. Tôi đã để em đi quá dễ dàng, tôi chấp nhận buông tay em ra như 1 thằng hèn và ngu ngốc. Và giờ đây tôi thấy hối hận vô cùng. Em có biết rằng…. anh rất…rất cần có em, em gái ngốc nghếch của anh à………

Nhưng… tôi không đủ dũng cảm để đứng trước mặt em 1 lần nữa, khi mà mọi thứ đã tan vỡ, thì không dễ để thể tìm thấy những mảnh ghép đã không còn nguyên vẹn. Tôi chỉ biết đứng nhìn kẹo mút từ xa, nhìn em cười đùa tinh nghịch cùng bạn bè, có lẽ rằng, mình đã không còn cơ hội nào nữa rồi. Và tôi biết rằng…. điều đó là…. sự thật khi thấy em đi với 1 đứa con trai khác……

Nghỉ tết, trường vắng tanh, đường phố lại rất nhộn nhịp những người đi sắm tết. Thật kì lại vì ngày tết tôi không bao giờ đi một mình, thê nhưng cái tết này thì khác tôi… Bạn bè tôi hầu hết đã về quê, bố mẹ thì còn bận việc cơ quan, con em gái cũng được mẹ đưa sang nhà ông bà, ở nhà chẳng có 1 chút không khí tết nào. U buồn và tĩnh mịch, chợt thấy chạnh lòng. Tôi thường phải đạp xe sang nhà chơi, cùng ông gói bánh, đùa với mấy đứa em chứ ở nhà ngoài xem TV và lướt nét không thì cũng lôi sách ra học chứ chả biết làm gì. Sang đến nhà ông bà thì một lũ nhóc con cô con chú đã về làm ngôi nhà nhỏ lúc nào cũng ầm ỹ tiếng trẻ con.

– D đấy hả con? Sang giúp ông gói bánh chưng hả? Bà nội nhìn tôi cười hiền hậu.

– Dạ, ở nhả 1 mình buồn nên con sang nhà ông bà chơi, mấy đứa nhóc về lâu chưa bà?

– Nó về với bố mẹ nó từ hôm qua, người nào cũng nghịch trổ trời luôn, sang quản luôn mấy đứa nhóc cho ông bà cái luôn.

– Dạ, bọn nó về làm vui cửa vui nhà hẳn mà bà.

Tôi hắng giọng lại, nhìn vào mấy đứa em, vừa giả giọng gia trưởng vừa quát.

– Mấy đứa kia, thấy anh đến sao không chào hả? Xếp lại thành 1 hàng điểm danh cho anh nhanh.

– Mấy đứa nhìn tôi lấm la lấm lét, xếp thành 1 hàng thật, tổng cộng là 5 đứa, 3 trai 2 gái. Đứa nào cũng chào anh lẽ phép.

Thấy thế tôi cũng không nhịn nổi cười nữa, phì cười khi thấy bọn con nít sợ mình 1 phép. Bọn nó thấy thế biết là tôi đùa cũng cười rộ cả lên rồi chạy òa vào tôi đòi lì xì.

– Anh cả, sao anh sang muộn thế, tiền lì xì của em đâu?

– Em nữa, anh cho e đầu tiên, em nhỏ nhất.

– Nó là con gái, anh cho em đầu tiên đi, em biết 2+2 bằng mấy rồi anh thưởng cho em đi.

Tôi chỉ biết nhìn bọn nó rồi cười, thật là không khí ấm áp của một đại gia đình….

Gói bánh cho ông xong, bà bảo tôi ra chọ hoa mua cho bà mấy cành hoa lý và về làm lọ hoa tết, thế là tôi lọ mọ đạp xe đến chợ hoa. Người đi chợ hoa và cây cảnh đông như trẩy hội, đó là cả 1 thế giới sắc màu. Có lẽ cái không khí nào nức nào ngày tết làm cho lòng tôi dịu đi trong phút chốc. Tôi thấy vui khi nhìn những em nhỏ háo hức cùng bố mẹ đi mua sắm, bởi vì đâu đó tôi bắt gặp hình ảnh của tôi khi còn thơ ấu. Mải ngắm nhìn cái không khí nào nức ấy, tôi quên mất nhiệm vụ của mình khi đến đây, vậy là lại phải quay lại chố bán hoa ly vừa đi qua hồi này.

Thật tình cờ và cũng thật bất ngờ, tôi, bắt gặp lại hình ảnh ấy, hình ảnh đã làm cho tim tôi nghẹt thở. Bao nhiêu kí ức dội về trong tôi. Trời ơi, phải chăng đó là sai lầm lớn nhất của tôi ??? Kẹo mút, chính xác đó chính là em, em mặc một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài 1 chiếc áo khoác tinh khôi, em nổi bật như 1 thiên thần trong 1 thế giới tràn ngập sắc màu này vậy … Nhưng hình ảnh ấy, đã bị xóa nhòa khi em đang khoác tay vào 1 thằng con trai khác, chốc chốc thằng đó lại cười nói rồi khoác tay lên vai em, rồi lại xoa đầu em. Còn em thì cười nói với nó.

Tôi chỉ đứng cách em 10m, vậy mà dường như khoảng cách như cả 1 cây sô vậy. Tôi cứ đứng nhìn em như vậy, khóe mắt đã cay, tất cả những hình ảnh đẹp về em đã biến mất. Cuối cùng, em cũng bắt gặp ánh mắt của tôi. Em cũng tỏ ra kinh ngạc không kém. Thế nhưng không như mọi lần, bây giờ, người quay lưng đi không còn là em nữa. Tôi lạnh lùng bước đi không hề ngoảnh. Khi tôi chợt nhận ra 1 sự thật làm tôi bàng hoàng xót xa, khi tôi nhận ra sai lầm lớn nhất của mình thì…tất cả những hị vọng đã chấm hết….

Chương 37

Tôi gặp em trong 1 ngày mưa phùn gió rét, và hôm nay lại một ngày như thế. Đêm lạnh…. đêm cô đơn…. đêm buồn…. Quay lưng đi khi ấy, tôi biết rằng mình không bao giờ đủ can đảm để đối mặt với sự thật cay đắng ấy. Tôi vẫn luôn sống như vậy, mỗi lúc gặp những khó khăn trong cuộc sống là tôi lại co mình lại trong 1 góc và trốn tránh. Tôi không dám dành lấy tình yêu của mình. Tôi sống 1 cách chấp nhận và không muốn dành giật, vì vậy mà giờ đây tôi không còn gì cả. Tôi để cho baby ra đi, và bây giờ là kẹo mút. Sao tôi yếu đuối vậy?

– “Anh ơi! ”

Tôi nhận được tin nhắn của kẹo mút, 1 cảm giác nghẹn ngào lại trào lên. Đã bao lâu rôi tôi mới lại nhận được tin nhắn của em, thế nhưng lại trong 1 cái bi kịch như thế này. Vui lắm, nhưng đau….

Hành động theo phản xạ ngu ngốc của tôi khi ấy là tắt máy. Phải, tôi không cần và không muốn nghe bất kì 1 lời giải thích nào nữa. Dù thế nào đi nữa thì mọi chuyện vẫn không thể thay đổi được nữa, không bao giờ trở lại như trước đây nữa rồi. Một khi những nỗi đau đã lấp đầy thì có đau thêm 1 chút nữa cũng không còn cảm giác nữa, tôi đã trở nên vô cảm trước mọi việc …

Đôi lúc con người ta cứ tự hỏi vì sao mình luôn cần tìm 1 người để yêu, để nhớ. Phải chăng chúng ta quá cô đơn? Phải chăng chúng ta sống quá lệ thuộc vào người khác. Bản chất cuộc sống của con người là luôn luôn cô đơn. Vì dù ta có cả trăm người bạn đi nữa thì vẫn có lúc ta chỉ ở một mình. Vì thế ta đi tìm kiếm 1 người để yêu để lấp đầy cái khoảng trống trong lòng. Để sống với cảm giác rằng ta luôn có một người để nhớ và 1 người luôn nhớ về mình.Yêu là hạnh phúc nhưng luôn có rất nhiều nỗi đau. Nhưng với tôi, có lẽ rằng nỗi đau quá nhiều khiến cho tôi cảm thấy sợ, tôi sợ mình không chịu nổi cái cảm giác trái tim sẽ tan vỡ lần nữa. Và còn tôi quá ích kỉ….. tôi không đủ khoan dung để biết tha thứ và chấp nhận.. Tôi là vậy.

Tôi lặng lẽ ngồi trên sân thượng của nhà, ngắm nhìn thành phố lên đèn và miên man nghĩ, dù sao đi nữa thì tết về rồi. Mùa xuân ấm áp sẽ về, và tôi sẽ lại vui lại thôi. Tôi có 1 gia đình hạnh phúc, những người bạn tuyệt vời, 1 cuộc sống vô lo vô nghĩ, tôi quá hạnh phúc và may mắn rồi còn gì nữa. Cuộc sống đâu thể hoàn hảo như truyện cổ tích, và tôi phải biết học cách chấp nhận thôi. Phải vui lên nào!

Chạy xuống nhà, ngó qua phòng con em gái, định lại trêu nó 1 lát nhưng nó ngủ mất rồi, định lại trêu nó 1 lát. Dù nó còn nhỏ nhưng cũng đã có phòng riêng. Cũng biết sắp xếp ngăn nắp lắm. Nhìn con bé ngủ đáng yêu thật, mai phải đưa nó đi công viên chơi mới được, mấy lần hứa rồi mà lại quên mất. Xuống đền phòng khách, bật ti vi xem chương trình tết. Xem phim hài 1 lúc là lại ôm bụng cười như chưa có chuyện gì. Và tôi đi ngủ, giấc ngủ trọn vẹn mà từ lâu nay tôi đã không có. Có lẽ tôi cảm thấy như trút bỏ được mọi gánh nặng trong lòng…

Đêm 30 tôi bật nguồn điện thoại để nhắn tin ấy đứa bạn. Máy vừa khởi động được vài phút thì bao nhiêu tin nhắn ập đến. hầu hết trong số đó là của em.

– “Anh ơi, anh đến gặp em được không? Em đang chờ anh ở trường. Sắp đến năm mới rồi, em muốn gặp anh 1 chút thôi. Em có chuyện muốn nói.”

– “Anh ơi, sao anh không nghe máy?. Anh không đến được à?”

– “Em biết anh đọc được mà, anh gọi lại cho em được không? Hay chỉ nhắn tin thôi cũng được. Anh như thế làm sao em ngủ được .”

– “Em biết em sai khi đã đối xử với anh như thế trong thời gian qua. Nhưng anh không thể tha thứ cho em 1 lần nữa à.”

– “Anh có biết đêm qua em không ngủ nổi không? – Sao anh lúc nào cũng làm em phải khóc vì anh thế? ”

– “Đây có lẽ là tin nhắn cuối cùng em gửi đến anh. Từ nay em sẽ không làm phiền anh nữa. Dù sao đi nữa thì em vẫn cảm ơn anh rất nhiều, vì những gì anh đã làm cho em, vì đã từng chấp nhận 1 đứa em gái nhiều khiếm khuyết như em.. Năm mới anh hãy sống thật vui vẻ anh nhé Yêu anh! ”

Kẹo mút nói… yêu tôi.. Đó chỉ là 1 lời chúc thôi hay là 1 lời nói thật lòng vậy. Tôi bủn rủn cả chân tay khi đọc được những tin nhắn của em. Yêu ư?

– Anh, cảm ơn anh nhiều nhá !

– Hì, có gì đâu mà cảm ơn, anh chỉ nói những gì mình nghĩ thôi.

– Em làm em gái anh được không?

– Uh! tôi nhìn em rồi cười.

– Ngoắc tay cam kết này, không được bắt nạt em gái đâu đấy

– Thế em bắt nạt anh thì làm sao?

– Ai thèm bắt nạt được anh. Ah còn nữa, không được làm em gái khóc, không lừa dối em gái, phải nghe lời em gái nói, anh hứa đi.

– Còn lâu nhá!

– Thế thôi, không làm em gái anh nữa, không phải ai muốn làm anh trai em cũng được đâu nhá, xí…

– Thôi được rồi, hứa!, em đúng là đồ con nít, cái gì cũng bắt hứa với lại ngoắc tay, có nhiều thứ còn quan trọng hơn lời hứa đấy…..

Không được làm em gái phải khóc, tôi đã hứa với em vậy đấy. Vậy mà tôi đã khiến em khóc rất nhiều. Phải chăng tôi luôn chỉ coi em là 1 đứa trẻ cần dỗ dành. Không phải vậy, tâm hồn của em mong manh và dễ vỡ lắm. Tôi sai thật rồi. Đọc đi đọc lại những tin nhắn của em mà tôi trào cả nước mắt. Tôi gọi ngay cho em, nhưng em đã tắt máy rồi,

10h đêm giao thừa và tôi đạp xe như bay đến nhà em, bây giờ không gì có thể cản trỏ tôi được nữa. Tôi sẽ nói hết với em, ngay bây giờ, không còn thời gian nữa, sắp đến năm mới mất rồi nói ra tất cả những cảm xúc của lòng mình và xin em tha thứ

Đến nhà em, tôi ngập ngừng mãi mới dám bấm chuông, 1 chút lo lắng vụt qua, nhưng tôi thà chết cũng phải gặp được em đêm nay. May mắn thay, em chạy ra mở cửa. Tôi thấy em từ xa nhưng em không hề nhận ra tôi, bởi tôi đứng trong bóng tối. Em tiến lại gần, rất gần tôi, cuối cùng em đã thấy…

Trong màn đêm lạnh lẽo, có 2 đôi mắt nhìn nhau không chớp, tất cả những điều muốn nói có lẽ chỉ cần dùng ánh mắt là có thể hiểu được. Tôi và em cứ đứng như vậy nhìn nhau, em rất ngạc nhiên và bối rối, mãi sau tôi mới dám mở lời.

– Đi đây với anh 1 chút được không?

Em gật đầu không nói gì và từ từ lên xe. Tôi chở em. cứ mỗi lần muốn mở miệng ra nói là cái gì đó lại cản lại, mãi đến khi dừng lại nơi con đại lộ lớn của thành phố, nhìn vào mắt em, khó khăn lắm tôi mới có thể nói ra:

– Anh sai rồi, anh rất cần em H à, anh không thể sống thiếu em được!

Em vẫn không nói gì..

– Anh xin lỗi vì không trả lời tin nhắn của em, em tha thứ cho anh được không, tha thứ vì đã bỏ rơi em. Tôi nắm chặt lấy tay em, khuôn mặt em không lộ 1 chút biểu cảm nào

– ‘”Anh nhắm mắt đi”. Cuối cùng thì em cũng đã nói.

– Để làm gì vậy ?

– Muốn em tha thứ cho anh không?

– Có

– Vậy thì nhắm mắt lại và nhận hình phạt từ em, anh đừng nghĩ em sẽ tha thứ cho anh dễ dàng như thế.

– Uh, tôi nhắm mắt lại mà lòng như lửa đốt.

Rồi từ từ, 1 cảm giác mềm mại của đôi bàn tay em chạm vào lưng tôi, tôi cảm nhận được em đang tiến tới và ôm lấy tôi. rất nhẹ nhàng em đặt lên môi tôi 1 nụ hôn, có lẽ cũng không hẳn là môi chạm môi chỉ là nụ hôn lên má mà thôi. Nhưng có gì quan trọng nữa. Tôi mở mắt ra và em đã ở trong vòng tay của tôi. Rất khẽ, có lẽ chỉ đủ cho tôi nghe mà thôi, câu nói mà chưa một người con gái nào nói với tội, bây giờ tôi mời hiểu vì sao nó ngọt ngào thế:

“Em cũng yêu anh!”

Có lẽ chẳng cần 1 lời giải thích nào nữa giữa tôi và em, mọi thứ chỉ cần thế là đủ. Tôi mải miết đi tìm người con gái trong mộng mà không nhận ra rằng em đang ở bên cạnh mình. Trớ trêu thay. Tình yêu là thế, cay đắng, đau khổ nhưng ngọt ngào và hạnh phúc..

– Anh biết vì sao em để ý đến anh không?

– Vì sao?

– Vì lần đầu tiên gặp anh, em thấy anh nhìn ngố lắm?

– Hả, khi nào?

– Lâu lắm rồi, có lẽ anh không nhớ đâu, hôm đó em đến lớp anh mang cái thông báo cho anh bí thư thấy anh tóc tai bù xù, chưa gì đã cáu gắt, nhưng sao đó anh cười với em, em thấy nó thật đặc biệt.

Tôi mỉm cưởi nói với em:

– Em mới chính là đồ ngốc, sao anh lại không nhớ được cơ chứ, nhưng có lẽ anh đã quên ra nếu không có buổi sáng ở chợ hoa đấy.

– À, hôm đó sao anh bỏ đi thế, anh họ em chở đi mua hoa, anh ý lâu lắm mới về nhà em ăn tết mà.

– Thật anh họ không đấy?

– Thật mà.

– Em thề đi!

– Bây giờ anh lại bắt em thề với chả hứa nữa cơ đấy.

– Hì, anh đùa đấy.

– Ơ, đằng kia có pháo hoa rồi anh ơi.

Đêm giao thừa, có 2 đứa nhóc nắm tay nhau đứng cạnh nhau ngắm pháo hoa,

có lẽ đó chính là đêm giao thừa hạnh phúc nhất mà 2 đứa từng có…….

——- The End ——-

Bình luận

Bình luận Facebook