Tiếp nối  Kinh nghiệm thi và phỏng vấn học bổng ĐH FPT ( phần 2 ) mình xin viết nốt phần cuối của những gì mình đã trải qua trên con đường giành học bổng ngôi trường mình đang theo học, 2 phần trước mang tính chia sẻ nên mình sẽ viết theo lối viết thông thường cho các bạn dễ hình dung, phần này thiên về kể chuyện nên mình sẽ viết giống kiểu tự truyện 1 tí nhé, các từ địa phương mình sẽ chuyển hết sang tiếng phổ thông cho dễ đọc, đây là câu chuyện của mình cách đây 3 năm…

 

Đường Đến FU

Đầu tháng 4 năm 2012

– Mày làm cái mẹ gì thế ?

– Đề thi FPT

– Đề éo gì mà toàn tính mấy cái như bọn cấp 1 thế này.

– Nhiều câu khoai phết đấy

– Khoai cái cục, câu này chứ gì, tính vận tốc cái này, cái này, đờ mờ lý lớp 6, ko làm được thì thôi…. xem nào, mấy câu này tính toán vớ vẩn là ra… bọn FPT thì mấy cái dở hơi này à ?

– Ừ, cố kiếm cái học bổng thôi

– Mỡ đó mà húp, ai được chứ mày thì không bao giờ

Chủ nhật tuần này là bắt đầu đợt thi vào ngôi trường mà tôi đặt mục tiêu cao nhất, trong khi bạn bè vẫn đang miệt mài ôn luyện để thi thử ĐH thì tôi bỏ kỳ thi thử đó để ra Hà Nội, chiến đấu với cái đề bài mà đám bạn tôi đang khinh thường. Thật sự thì từ khi vào cấp 2 đến giờ tôi chưa bao giờ là một thành viên thực sự nổi bật trong lớp về thành tích học tập, mặc dù điểm chưa bao giờ thuộc top cuối, nhưng cũng chẳng thể leo lên được cao hơn phần giữa giữa, mọi kỳ thi đều chỉ ở mức đủ qua, danh hiệu HSG cũng chỉ ở mép sàn để không mất cái học bổng tháng mà trường vẫn ưu ái dành cho trường tôi. Học trong trường chuyên lớp chọn với những quái vật học hành xung quanh khiến tôi không thoải mái cho lắm khi làm bất cứ cái gì liên quan đến học tập, vì chỉ cần một trong số những cái gì đó tôi đang làm bị lộ ra là lại trở thành cái cớ để lũ bạn dìm hàng và lên mặt.  Thực sự thì cảm giác lúc đó của tôi là “cay”, và tôi không chỉ thi vì tôi, tôi còn phải thành công để là người đầu tiên hoàn tất mục tiêu đại học trong lớp, nghĩ đến cảm giác cả lớp vẫn lo cặm cụi làm bài còn mình hả hê ngồi làm gì thì làm thật là thích.

detrinhtiet-1349822537_480x0

Câu “mỡ đó mà húp” thực sự vẫn cay cho đến lúc mình lên tàu ra HN, cùng với 1 thằng bạn khác trường nhưng cũng mê IT , thằng ku này rất nhiệt tình và thông minh, cũng đặt mục tiêu học bổng vì cả 2 đều ko thể theo được với cái học phí cao hơn nhiều mặt bằng chung này. Con đường ra thủ đô không xa lắm vì cả đoàn tàu này hầu như là 94er và đều ra để thi FU, đếm qua thì trường mình có tầm 11 đứa thi, con số không nhiều, vì dù sao FU cũng là trường mới, tuy nhiên không khí nhộn nhịp trên tàu thì tuyệt vời. Chạy từ toa này sang toa khác, thấy bé nào xinh là bắt đầu làm quen bằng trò ném giấy xin số, rồi nhắn tin, hồi đó trẻ trâu vãi. Hẹn nhau đến ga HN thì chụp ảnh lưu niệm cả lũ nhưng rồi không thực hiện được. Anh em sẵn sàng mỗi đứa một địa điểm để chờ thi.

Với một thằng nhóc như mình thì mỗi lần được ra HN là một dịp đặc biệt, và mình cố gắng tận hưởng những ngày ở thủ đô, và sẽ cố gắng để một lần nữa được trở lại đây, đến với vòng phỏng vấn.

SV-lam-bai-thi-2_5221e

Vì ôn khá kỹ nên dạng đề này không quá khó để chiến đấu, làm xong vừa khít thời gian nạp bài và đủ thời gian để check lại toàn bộ rồi phát hiện và sửa kịp lỗi bất cẩn nào đấy. Tôi hài lòng với bài thi của mình, và rồi đến đề luận, cả phòng thi được phát đề với mặt úp, rồi khi có hiệu lệnh, đồng loạt mở đề lên và cả phòng cười như chưa bao giờ được cười với cái đề dở hơi ăn cám lợn về trinh tiết:

303308332329880165749100001662192011883891432976566n_5756d

Đề này khá hay ho, nhìn thì dị nhưng thực ra tôi thấy nó dễ dàng hơn các đề luận mẫu của các năm trước, nó cứ mập mờ mơ hồ, với cái đề này thì đọc phát ra luôn ý chính cần triển khai, cứ thế mà tuôn trào rào rào. Bình thường thì làm đề FU chỉ cần theo 2 phe “đồng ý” hoặc “không đồng ý” và bảo vệ phe của mình đến cùng bằng những lập luận, dẫn chứng, là sẽ ok. Tôi nhìn đề và bám vào chữ “nhất thiết phải” trong đề và đi theo phe thứ 3, phe “nên” chứ không “nhất thiết”, đồng nghĩa với việc tôi thoải mái dùng các luận điểm của cả 2 phe kia, cũng dễ nghĩ và đỡ tiếc ý, haha.

Khá tự tin vào bài làm, 2 tuần trôi qua Tôi đang trong lớp học thêm Tiếng Anh thì nhận được tin nhắn của bạn hỏi xem “mày bao nhiêu điểm”, ngay lập tức tôi ôm lấy cái điện thoại cùi với GPRS, chạy ra và check ngay điểm số của mình, bạn nào từng chùng điện thoại kiểu này để lên mạng thì chắc sẽ hiểu, phải nhấn nút mũi tên xuống để kéo dần xuống phần dưới của trang. Điểm trắc nghiệm: 80,  thôi bỏ mẹ, nát rồi, thế quái nào làm kỹ thế mà sai đến 10 câu, luận thấp nữa thì chết chắc. Và rồi kéo xuống tiếp. Điểm Luận: 14 . Bình tĩnh nào, lỡ nó lấy 95 thì làm sao, kéo xuống tiếp và thấy hàng chữ đỏ về lịch phỏng vấn học bổng, nhận ra là mình đã bỏ qua phần trên, vậy là qua vòng 1 rồi. Oh yeah!!!, tôi gọi điện ngay cho pama, một vài đứa bạn có tí liên quan để khoe thành công bước đầu. Hôm đó cả lớp tiếng Anh được ăn một bữa bim bim do tôi khao, dù biết rằng chặng đường phía trước vẫn còn dài.

72662_129609873888647_2072544673_n

 

 

Mấy ngày sau đó tôi khá phân tâm vì “chả biết có nên học hay không”, học bổng thì chưa chắc đã có mà cũng có khả năng có. Phải mất hơn một tuần tôi mới quên được sự kiện này để tập trung trở lại guồng quay ôn thi Đại Học, tôi thi khối D, vì quá dốt Hóa nên đầu năm lớp 12 sau một thời gian thuê gia sư Hóa nhưng bị thầy trả về với lý do vô vọng, tôi quyết định chuyển khối khi kỳ thi ĐH chỉ còn nửa năm. Dù sao thì lên ĐH tiếng Anh vẫn quan trọng hơn lý hóa, tôi tự an ủi mình thế và chấp nhận với việc bạn bè chăm chú nghe giảng còn tôi lôi Văn Anh ra ôn trong 2 môn học này, đến bài kiểm tra thì nhờ sự trợ giúp của khán giả trong trường quay vậy.

Cái ngày định mệnh cũng đã gần đến, tôi tìm mọi sự tư vấn có thể, từ một người anh thân thiết cựu học sinh đã từng giành học bổng, cho đến một cựu học sinh khác cũng giành học bổng toàn phần nhưng khá nổi tiếng ở FU và mới ra trường, anh trai của một người bạn cùng lớp, tên là Võ Thanh Quảng, người nổi tiếng với sản phẩm place.vn trong đồ án tốt nghiệp. Trước và sau khi phỏng vấn tôi đều alo để hỏi kinh nghiệm và chia sẻ những lo lắng, tôi khâm phục sự bình tĩnh và vui vẻ của anh ta, lúc hỏi số điện thoại thì “QuangVT là Quảng Việt-Teo” , lúc phỏng vấn xong thì “em yên tâm đi, lo đếch gì”,  lúc đó thì haivl.com chưa ra đời, và từ lúc đó đến tận bây giờ anh ta vẫn giữ cho mình được sự kín tiếng, cánh phóng viên chắc mệt lắm khi moi thông tin từ facebook chỉ có những bức ảnh về cái râu mới mọc cho đến cuốn sách vừa đọc, khi haivl đóng cửa thì cái fb cũng chả có tin gì liên quan trong khi thiên hạ đang rùm beng, thực sự là một con người lạ kì.

Một người anh khác đã dành hẳn một buổi sáng để chia sẻ một vài kinh nghiệm phỏng vấn cho tôi, tôi cũng đã chia sẻ lại một phần ở Phần 2, lúc đó mọi thứ tương đối sẵn sàng, và tôi chỉ còn chờ ngày lên thớt mà thôi.

Ngày phỏng vấn, tôi để ý thì cả đợt đấy có đúng 2 thằng Nghệ An, và được xếp phỏng vấn gần nhau, toàn bộ Hà Nội phỏng vấn trước, rồi đến Hải Phòng, …. Tôi là người phỏng vấn cuối cùng, trước tôi là thằng Nghệ An kia, nhưng nó chưa đến. Một cậu Hải Phòng đã làm quen với tôi từ trước, lúc tìm nhau ở một group ôn thi FPT, nó điểm khá cao, 2 đứa đang nói chuyện râm ran thì nó được gọi vào phỏng vấn, và tôi ở lại chờ cùng với những thí sinh khác mà cảm giác của tôi đó toàn là những thánh học, có một anh và một chị cán bộ phụ trách việc ổn định và chăm sóc thí sinh, anh này thì đẹp trai, cười tươi và hiền, thấy mình có vẻ căng thẳng nên bắt chuyện.

– Tại sao em lại thi vào đây ?

– Vì em thấy cái trường này khá dị, mà em cũng dị, anh là cựu sinh viên ở đây à ?

– Không , trước kia anh học RMIT, nếu không được học bổng thì em có định học FU ko ?

– Dạ không ạ, tiền đâu ra anh.

– Anh cũng nghĩ như em, dù anh đang làm cho FU nhưng anh vẫn khuyên thí sinh nên đi theo con đường nào tốt nhất, không có học bổng thì khó mà theo được.

– Em nghe nói FPT số thiêng là số 13, em thích vì em sinh ngày 13

– Chắc là 1 cái duyên với FPT rồi đấy, chúc em may mắn

Thằng bạn Hải Phòng vừa đi ra thì thằng Nghệ An kia cũng vừa đến, chả care thằng đồng hương nữa, toàn bộ ứng viên ngồi ngoài cứ thấy thánh nào vừa ra khỏi phòng là hỏi han cho bằng được.

– Sao rồi, trả lời ngon không ?

– Cũng ổn, trả lời được hết, thoải mái

– Trong đó người ta hỏi gì vậy ?

– Ừ thì quê em ở đâu, bố mẹ làm nghề gì, sau này em muốn làm gì

– Thế ông trả lời như nào ?

– Thì muốn có công ăn việc làm ổn định, lấy vợ , sinh con,…

– …. ( sao hỏi vớ vẩn vậy nhỉ – tôi nghĩ thầm )

– Thôi tôi về nhá, thi tốt nhá.

– Ok bye.

 

Giờ tôi chuyển qua thám thính thằng đồng hương, nó học trường chuyên Đại học Vinh ( ở Nghệ An có 2 trường chuyên là chuyên Phan Bội Châu và chuyên Đại Học Vinh ), chuyên Hóa, nhìn vẻ mặt khá tự tin và hống hách, thằng này thi được 98 hay 99 điểm gì đấy tôi không nhớ nhưng đại khái thái độ rất hơn người, nó tên là Lê Văn Bình, mọi người search facebook rồi inbox chửi chết nó đi, thái độ với cán bộ =))).

Thầm nghĩ có mỗi 2 thằng Nghệ An, nguy cơ là một mất một còn rồi, thằng này được có khi mình xịt, lúc nó vào phòng để phỏng vấn thì mình chúc nó thi tốt chứ trong lòng muốn nó xịt lắm =))), Lúc nó phỏng vấn xong ra thì đến lượt tôi, không còn thời gian để hỏi han tình hình nữa, tôi hít thở sâu tí rồi nhảy luôn vào phòng, bố tôi và thằng hống hách kia đang ở ngoài đợi, tôi tính thì mỗi người được hỏi tầm 15 – 20 phút, thời gian định mệnh đây rồi.

phongvanhbnvd1400-276317-1413000638

Chỗ phỏng vấn là một phòng học của FU cơ sở Detech, có 2 thầy ngồi ở bàn đầu, một cái ghế dành cho ứng viên ngồi đối diện, một người nói giọng miền trung, một người nói giọng Hà Nội, tôi có thể nói được tiếng Hà Nội nhưng một phân vì muốn lôi kéo thầy miền Trung về phía mình, một phần muốn tăng sự chân chất , hồn nhiên , trung thực, ngây thơ, tôi dùng giọng Nghệ của bản thân, và tất nhiên là cố gắng nói một cách rõ ràng, tự tin và nhìn thẳng vào mắt đối phương với vẻ tự nhiên nhất có thể.

– Chào em, em có 30s để tự giới thiệu về mình

– Em tên là XXX, hiện đang học lớp 12A2 trường THPT XXX, sinh ngày 13/3 – ngày số thiêng của FPT, sở thích của em là lập trình web, hát hò, chơi nhạc cụ, tất cả các loại cờ,  em có thể viết kịch bản và kể chuyện cười nữa. Em rất yêu thích FU và may mắn vượt qua vòng 1 để đến vòng này gặp các thầy ạ.

– ( nhìn vào đơn xin cấp học bổng ) Em có sở trường về đánh cờ, thế theo em việc đánh cờ và CNTT có liên quan gì đến nhau ?

– Theo em thì một ván cờ cũng giống như mình viết một chương trình máy tính, chỉ cần sai một nước là có thể hỏng cả ván cờ, cũng giống như sai một dấu chấm phẩy thôi cũng khiến cả chương trình không chạy được.

– Em biết VDV nào nổi tiếng về cờ vua không ? ( Ôi liên quan vãi lều )

– Dạ em biết Nguyễn Ngọc Trường Sơn và Lê Quang Liêm ạ, anh Liêm là thần tượng của em . ( chém đấy, chưa xem ổng đánh bao giờ =)) )

– Trên bàn cờ em thích quân gì nhất ? ( bắt đầu lan man rồi, nguy hiểm, phải kéo các thánh lại ngay ! )

– Em thích nhất quân mã, vì hậu tuy mạnh nhưng chỉ có một con, xe và tượng thì chỉ đi được thẳng hoặc chéo, đường đi của con mã rất dị, trong cờ vua thì quân mã không bao giờ bị cản, em muốn trở thành một người như vậy khi vào FU, dị và không ai ngăn cản được. ( đậu phộng, gió lạnh rồi )

– Em học chuyên Phan Bội Châu à? Chuyên gì vậy ?

– Dạ em chuyên tin ạ.

– Chuyên tin à, vậy thì thầy sẽ hỏi một câu liên quan đến toán cho dễ nha ( ồ vãi, liên quan ). Làm sao để tính được thể tích của một bức tượng bằng thạch cao ?

– ( Không thèm nghĩ ) Dạ cái này thì một trạng nguyên của nước ta đã từng sử dụng rồi, mình cho một xô nước đầy, bỏ tượng vào, tính thể tích nước tràn ra bằng các công thức tính đơn giản bình thường ạ.

Em ei, thạch cao tan trong trước. ( Sai lần 1 , bravo )

– (nghĩ 0,1s ) Vậy thì mình sẽ lấy nilon không thấm để bọc tượng trước rồi mới bỏ vào.

– Thế thì vẫn thiệt hại một ít do không khí ( Sai lần 2, huhu )

– (Nghĩ 0,2s ) Mình sơn một lớp cách thủy lên tượng rồi mới ngâm nước, phần sơn sẽ chiếm không đáng kể.

– Sơn xong thì tượng nó đổi màu khác rồi, còn gì bức tượng ban đầu em ( Sai lần 3 , ặc ặc )

– Em đưa ra mấy giải pháp vui thế thôi ạ ( thực ra là sai thật :v  ) , cách hay nhất là mình cân khối lượng của bức tượng rồi chia cho khối lượng riêng của thạch cao là ra ạ . ( Lần này chắc chuẩn đét, này thì vặn vẹo nữa đi :v )

– Thế lỡ cả tượng là thạch cao nhưng riêng phần đầu tượng nó cho xương chó xương gà vào trong thì làm sao em ? ( cãi cùn không thể chịu được !!!! , sai lần 4 )

– Thế để em nghĩ cách khác ( giờ nghĩ lại thấy lúc đó ngu thế, chỉ cần bảo đố các thầy cân được là xong rồi, troll vậy sao chơi )

– Thôi không cần nữa, chuyên sang câu khác nhé ( chắc nhận ra lý do xương chó xương gà bị cùn rồi nên đổi câu chữa thẹn, hehe )

– Làm sao để tính khoảng cách giữa 2 điểm mà một điểm không thể đến được, VD như đang bom đạn, ở quá xa.

– ( trả lời luôn ) Cái này thì Ác si mét đã từng dùng để tính chiều cao kim tự tháp, mình lấy một cái cây với chiều cao đã biết trước, rồi tính theo độ dài bóng đổ, blah blah ( thực sự là chả biết công thức nó như nào và có tính đc ko cơ mà cứ nói giọng tỏ ra nguy hiểm =)) )

– Ai trồng cây cho em, trồng 1 cái cây chờ nó lớn chỉ để đo cái đó thôi à ? ( sai lần 1 , ẹc )

– Thế thôi lấy 1 cây gậy dài mình biết chiều cao vậy ?

– Kiếm gậy đâu ra ? ( Sai lần 2 , huuuu )

– Vậy mình sẽ lên một điểm với chiều cao biết trước, lấy khẩu súng bắn với vận tốc cố định vào điểm kia, rồi nhân chia theo vận tốc và thời gian đạn bắn. ( ý tưởng thật là hoang đường , ko hiểu sao mình nghĩ ra và nói luôn, hư cấu vcc =))) )

– Thế lỡ một điểm ở Việt Nam 1 điểm ở Mỹ em tính bắn dư lào ? ( Sai lần 3, damn )

– Thế mình sẽ chụp ảnh từ vệ tinh rồi nhân chia theo tỉ lệ xích ạ ( hehe, chắc trúng phóc rồi )

– Ai cho em dùng vệ tinh, em có biết dùng vệ tinh tốn bao nhiêu tiền không ? ( Sai lần 4, thôi xong )

– Để em nghĩ tiếp.. ( Về nhà mới nhận ra là câu hỏi này không có đáp án , trả lời đến mấy cũng bị vặn thôi :)) )

– Thôi thôi , em thích điều gì ở ĐH FPT ? 

– Sinh viên năng động, dị, cơ sở vật chất hiện đại, nhiều cơ hội giao lưu quốc tế, em nghe bảo các giảng viên vui tính nữa, và cả những anh chị sinh viên FU cũng rất tốt bụng, chia sẻ cho em khá nhiều kinh nghiệm cho vòng phỏng vấn này.

– Sinh viên nào tư vấn cho em ?

– anh Võ Thanh Quảng k2, anh này từng được Cóc Vàng và cũng có học bổng ạ ( Tranh thủ bám tí hương hoa xem mấy thầy có nhận ra không, biết đâu thấy tiềm năng của ông này lại đánh giá mình cao hơn, hehe ), hình như mới ra trường thì phải.

– Quảng khuyên em những gì ?

– Thì tự tin chém gió với các thầy thôi ạ, rồi khuyên gì gì mà ước mơ hoài bão…

– Thế ước mơ của em là gì ?

– Em muốn lập một công ti về CNTT, em không muốn học đại học để ra trường dễ xin việc mà muốn người khác coi việc được làm việc ở công ti em là một mơ ước, em muốn làm được một sản phẩm nào đó mà cả thế giới phải biết đến và sử dụng nó hàng ngày như facebook hay google. ( bão gió kinh khủng rồi =)) )

– Em KHÔNG THÍCH điều gì ở FU ?

– ( quả này hơi đắng, nói ngu ngu là bị ấn tượng chết, ko nên chê trường, kiếm cái khác chê vậy ) Chắc là học phí quá cao, với cả danh tiếng của trường chưa được nhiều vì còn trẻ, em muốn là người tạo nên danh tiếng cho trường . ( Nổi da gà , ngại vãi =))) )

– Em có câu hỏi gì cho ĐH FPT ?

( Cơ hội đây rồi, này thì vặn vẹo , giờ đến lúc hành lại )

– Dạ em thấy cơ sở Hòa Lạc đang xây dựng mà đã đưa vào sử dụng thì không biết có ảnh hưởng gì về tiếng ồn đến đời sống sinh viên và học tập không ạ ?

– Thực ra thì, blah blah…. những chỗ đang xây dựng thì đã được ngăn cách bằng tôn, blah blah… ( đoạn này mình ko care vì đang bận nghĩ câu tiếp theo để hỏi nên ko rõ, huhu )

– Liệu nếu em có học bổng thì có khi nào bị cắt không ạ ?

– Học bổng sẽ không bị cắt nếu…. blah blah….  ( đang nghĩ câu khác nên ko nghe gì hết, anh em thông cảm )

– Em cảm ơn thầy, cho em hỏi sinh viên có bắt buộc phải sống ở ký túc hay có thể dọn ra ngoài ạ ?

– Hết năm đầu tiên thì có thể … blah blah… ( hỏi nốt câu nữa )

– Bao giờ em biết kết quả phỏng vấn hôm nay ạ ?

– Khoảng 2 tuần em ạ, em còn câu hỏi gì nữa không ? ( nét mặt vẫn bình tĩnh, không cay cú )

– Dạ có gì em sẽ tự trải nghiệm ạ, em cảm ơn 2 thầy.

( Mình đã bỏ đi các câu hỏi về chuyên môn không viết vào đây vì không nhớ nữa, và các câu hỏi cũng khá ngắn về kiến thức tin học của 1 học sinh chuyên tin THPT )

Chuồn lẹ khỏi phòng phỏng vấn với nỗi lo gây hiềm khích, 45 phút trôi qua và mọi người về hết, chỉ còn papa và thằng ku đồng hương hống hách lúc nãy. Trao đổi và làm quen với nó, các câu hỏi của nó thì là sự liên quan giữa hóa học và CNTT, rồi các bộ phận nào của máy tính liên quan đến hóa học…..

Vậy là có thêm 1 thằng bạn, thời gian chờ đợi thực sự căng thẳng, và rồi thì kết quả cũng như mong đợi, cả tôi và thằng Bình đều có học bổng toàn phần, vậy là con đường tới sẽ thêm một người cùng bước.

Screen Shot 2015-05-02 at 10.55.22 AM

Tôi nghỉ bớt các lớp học thêm, chỉ còn học mỗi môn tiếng Anh, khi khoe kết quả với cái đứa “mỡ đó mà húp” thì phản ứng của hắn ta là … không có phản ứng gì cả, tỏ ra bình thường và xem như cái này không có gì đáng tự hào.

Những ngày sau đó rất nhiều nhân tố chuyển qua dìm hàng suất học bổng này, và coi đó là bình thường vì với cái đề thi như vậy thì thí sinh toàn “óc trâu” , tôi đóng vai một mình cân team, “bảo vệ FU” bằng bàn phím, và thất bại một cách hiển nhiên.

Và rồi sau đó tôi dần chấp nhận với điều này, ĐH FPT thực sự là một môi trường mà người ngoài nhìn vào sẽ đánh giá và nghi ngờ rất nhiều, và có vẻ như mọi sinh viên FU đã quen với điều đó. Đến bây giờ khi xem chung kết Futsal trên VTC3 Bình Luận Viên thiên hẳn vệ đội đối thủ, FU đại diện Việt Nam thi ACM quốc tế sau khi loại những đội từ các trường công khác như BK, CN thì trên các diễn đàn lại bắt đầu màn dìm hàng và thắc mắc sao không chọn những trường kia  , một sinh viên Fpoly ( cao đẳng thực hành FPT ) vi phạm giao thông và lên báo với tít to đùng “Sinh viên Đại Học FPT blah blah”… và trong bài viết có một câu khiến tôi bật cười “Thẻ sinh viên ghi  FPT University – FPT Polytechnic”,…

Bây giờ đã đến khóa sinh viên thứ 11, vị thế của FU đã được khẳng định tốt hơn, Bằng FU cũng được nhiều nơi công nhận và đánh giá cao ,  hi vọng rằng những thế hệ kế tiếp sẽ giúp một ngôi trường trẻ ngày càng tiến mạnh , tiến xa hơn nữa 😀 , để người ngoài không còn tìm cớ để dìm hàng chúng ta, những người đã, đang và sẽ trở thành BỌN FPT.

Chúc tất cả các thí sinh sẽ có một kỳ thi thật tốt và phỏng vấn thật tuyệt vời nhé 😀

 

 

Bình luận

Bình luận Facebook

Bài viết liên quan
Filter by
Post Page
Fifa Online 3 Game Online Thời sự Chia sẻ Ảnh đẹp
Sort by

Sôi Động Offline ra mắt clb FIFA ONLINE 3 Đại Học FPT Hà Nội

Ngày 25/7 vừa qua, tại Ally Cafe trong khuôn viên trường ĐH FPT – Hòa Lạc Hà Nội, đã diễn ra buổi Offli
2015-07-31 02:16:31
chuoi

18

Tổng kết giải F-League Summer 2015 – ĐH FPT Hà Nội

Sau thời 20 ngày thi đấu, giải F-League diễn ra xuyên tháng 5 và tháng 6 của mùa hè 2015 đã chính thức khép lại với c
2015-07-01 00:07:08
chuoi

18

Kinh nghiệm thi và phỏng vấn học bổng ĐH FPT ( phần 2 )

Trước mình có viết xong phần 1, liên quan đến kỳ thi
2015-05-06 01:48:07
chuoi

18

Cựu sinh viên chụp ảnh cưới tuyệt đẹp tại Đại Học FPT campus Hòa Lạc.

Bộ ảnh cưới giản dị được chụp tại Đại học FPT – nơi chú rể công tác và cũng là trường cũ
2015-05-05 00:19:26
chuoi

18